vietnamese Tiếng Việt english English
Hôm nay:
Tin mới đăng:

Anh nhìn em bằng ánh mắt lạnh lùng đầy nghi ngờ. Có lẽ trong anh vốn không có niềm tin với một cô gái như em nên ba tiếng: “Em yêu anh” mà em thốt ra với anh sẽ chỉ là một câu đùa hoặc một lời giả dối mà em đã từng nói với bao gã đàn ông trước đó. Anh không phải không tin vào tình yêu, mà cái chính, anh không tin vào em – một cô gái từng lên giường với gã đàn ông khác vì tiền.

Anh quay mặt bước đi và làm như không nghe thấy những lời em vừa nói. Anh chỉ gượng cười và nói rằng: “Anh không hợp để em yêu, vì anh không có nhiều tiền như những người đàn ông khác”. Câu nói của anh đã xát muối vào lòng em, vào vết thương rỉ máu từng ngày mà suốt thời gian qua em cố gắng che đậy bằng vẻ ngoài mạnh mẽ, cứng cỏi. Không một ai để tin tưởng để em chia sẻ, không một ai đủ quan tâm, bao dung em để em cởi mở lòng mình. Chỉ có anh đã mang tới cho em tất cả những cảm giác đó nhưng anh lại không cho em cơ hội được gần anh, được kể với anh về những điều trong quá khứ, được chứng minh cho anh tin rằng, em yêu anh.

Lần đầu gặp anh em đã cảm thấy tim mình thật xốn xang. Cái ánh mắt anh nhìn em thật tình cảm. Nó khác hoàn toàn ánh nhìn của những gã đàn ông háo sắc đã từng nhìn chằm chằm vào em. Chỉ một giây phút ấy đã khiến em bao đêm mất ngủ. Em đã từng nghĩ rằng không bao giờ yêu. Bởi vì tình yêu không mang tới cho em tiền bạc – thứ em cần để đảm bảo cho cuộc sống của mình, của gia đình mình. Em biết, nếu em yêu thật lòng một ai đó, em sẽ được nếm trải cảm giác hạnh phúc nhưng cùng với đó cũng là những nỗi đau. Đó là điều tất yếu khi yêu, mà em thì sợ, sợ cái cảm giác tim mình đau đớn vì  một ai đó.

bo-nhi


Em chưa bao giờ biết rung động trước một người đàn ông nào đó dù cho em đã từng là người đàn bà của vài gã đàn ông. Đó không phải là tình yêu, nó chỉ là những cuộc đổi trác thể xác và tiền bạc. Nhưng em chưa bao giờ buồn vì không có một tình yêu, cho tới ngày em gặp anh. Em đã thực sự phải ngoái đầu nhìn lại những gì đã đi qua đòi mình. Em bắt đầu biết xót xa và ân hận, biết mơ mộng về một người đàn ông thay vì nghĩ đến tiền.

Em đã có những lần thẹn thùng khi vô tình bắt gặp ánh mắt anh trộm nhìn em. Chỉ thế thôi mà đêm về em mất ngủ. Em tưởng tượng có một ngày sánh bước bên anh như biết bao đôi tình nhân khác. Và rồi kết thúc những giấc mộng đó, em nhận ra rằng em đang tự làm đau mình. Em đâu xứng với anh. Một cô gái như em thì mơ một hạnh phúc yêu thương bên chồng thật quá khó khăn. Em đã tự nhúng tràm cho cuộc đời mình, giờ xóa bỏ cũng đâu phải dễ.

Em biết anh có tình cảm với em. Cái nhìn, đôi mắt, nụ cười và cách mà anh nói với em khiến em cảm nhận được điều đó. Chính nó đã làm cho em có động lực để dám một lần nói ra sự thật về tình cảm của mình. Nhưng cũng chính khi em muốn nắm lấy hạnh phúc thì anh lại giữ khoảng cách với em. Có lẽ anh đã biết sự thật, sự thật em là bồ nhí của sếp trước khi em kịp nói cho anh điều đó. Vậy là mọi thứ vỡ vụn…

Em trốn chạy anh, trốn chạy cái nhìn đầy khinh bỉ và thương hại của anh với em kể từ khi anh biết chuyện. Em không dám đối diện với anh khi mà tình yêu vừa mới được thắp lửa đã vội vã vụt tan như bong bóng xà phòng ngay trước mắt em. Em rời khỏi chỗ làm, nằm khóc hàng tuần ở nhà. Em đau đớn không phải vì không được anh yêu mà vì biết rằng em đã tạo ra trong lòng anh một vết tì không bao giờ xóa bỏ được nữa.

Em chỉ ước ao rằng, em có thể không có anh trong cuộc đời này nhưng giá em luôn là hình ảnh một cô gái trong trắng vô ngần. Em đã mất anh nhưng luôn được tự hào, được mỉm cười kiêu hãnh khi vô tình gặp lại anh đâu đó giữa cuộc đời này. Nhưng giờ em biết, anh sẽ mãi mãi nhìn em bằng một con mắt khác.

Em viết đơn xin nghỉ việc, không phải để trốn tránh gã đàn ông mà em từng là bồ nhí của anh ta. Em muốn bước sang một cuộc đời khác, muốn kết thúc những tháng ngày sống sai lầm bằng nỗi đau đầu tiên của tình yêu với anh. Em đã dũng cảm nói ra ba từ thiêng liêng ấy, chỉ tiếc là anh không cho em cơ hội để chứng minh nó… Em có thể đã sai lầm rất nhiều, nhưng yêu anh… là em nói thật.

Cặp bồ với sếp cũ, một thời gian sếp chuyển công tác, sếp mới về tôi lại tìm cách gần gũi. Tôi ăn diện, hở hang hơn để gây sự chú ý, sếp cũng tỏ ra nghiêm khắc nhưng vì tôi tấn công mạnh nên dần dà sếp mềm lòng, rồi chuyện gì đến lại đến.

Tôi và anh kết hôn hơn chục năm, có với nhau một trai, một gái, hai vợ chồng công ăn việc làm ổn định trong cơ quan nhà nước. Gia đình nội ngoại tuy không giàu có nhưng kinh tế tạm ổn, vợ chồng cứ vậy làm ăn, thậm chí bố mẹ còn giúp đỡ gia đình tôi nhiều thứ cả vật chất lẫn tinh thần. Tôi cảm thấy mãn nguyện và thật hạnh phúc, gia đình như vậy là niềm hạnh phúc, ước ao của nhiều người.

Trớ trêu thay gia đình ngày càng có nhiều chuyện không lành gây ảnh hưởng đến hạnh phúc, chồng mải chơi, không vì trai gái, cờ bạc mà là nghiện hút. Gia đình hai bên khuyên bảo nhiều lần nhưng anh không từ bỏ được, vẫn lén lút tiêm chích. Nói vậy mọi người lại hỏi làm cơ quan nhà nước sao không bị đuổi việc? Là vì gia đình tôi có mối quan hệ nên mọi việc chồng làm vẫn được cơ quan “chiếu cố”.

Tôi nhiều lần khuyên không được, thậm chí còn ly thân nhưng anh vẫn chứng nào tật ấy. Đáng lẽ ra trong gia đình như vậy tôi là người mẹ phải biết hy sinh, gồng mình lên vì hai đứa con còn nhỏ để dạy bảo chúng nên người, phải làm gương cho các con học tập, để sau này trở thành con ngoan trò giỏi, vậy mà tôi lại không nghĩ như thế. Phần vì ích kỷ cá nhân, phần vì tức chồng, tôi mù quáng lao vào các cuộc tình vụng trộm, gây xáo trộn hạnh phúc của nhiều gia đình. Chồng biết nhưng không ngăn cản được, tôi lẳng lơ với cả sếp mình, và những người làm ăn bên ngoài. Xin nói thêm tôi không có gì nổi trội, sắc đẹp cũng bình thường nếu không nói là xấu.

Tôi biết những việc mình làm có lỗi với chồng con rất lớn, có lỗi với những bà vợ mà tôi đã cặp bồ với chồng họ, vậy mà suy nghĩ đó không thắng nổi những hành động của bản thân. Tôi lao vào yêu họ như con thiêu thân, con tôi để cho bà ngoại chăm sóc, học hành của con tôi cũng chẳng quan tâm nên kết quả kém. Tôi tranh thủ mọi lúc để được gần bồ, để được yêu chiều, bù đắp những gì chồng không mang lại.

Đầu tiên tôi cặp bồ với sếp cũ, được một thời gian sếp chuyển công tác, sếp mới về tôi lại tìm cách gần gũi. Tôi ăn diện, hở hang hơn để gây sự chú ý, sếp cũng tỏ ra nghiêm khắc, không có tính trăng hoa nhưng vì tôi tấn công như vậy nên dần dà qua các cuộc trò chuyện bằng email và cử chỉ hành động của mình, sếp đã mềm lòng. Cái gì đến sẽ đến, rồi cũng chỉ được thời gian không lâu sếp bắt đầu tránh tiếp xúc với tôi, các cuộc hẹn hò không còn nữa. Có lúc tôi suy nghĩ hay sếp thử vậy để xem tôi phản ứng thế nào, hoặc sếp thấy tôi như vậy mà cảm thấy ghê sợ, coi thường, khinh bỉ mà sếp lặng lẽ rút lui?

Tôi biết vậy nên cũng không níu kéo, lại cặp với một đối tác bên ngoài, lúc đầu được anh yêu chiều, mua nhiều quà có giá trị tặng, rồi lại chỉ được thời gian, tình cảm giữa chúng tôi phai dần. Điều tiếng về tôi trong cơ quan, hàng xóm mọi người đều biết cả nhưng họ chỉ xì xèo chỗ nọ chỗ kia mà chẳng ai thật lòng tâm sự, chia sẻ để tôi sớm nhận ra những sai lầm.

Sau vài lần cặp bồ tôi mới thấm thía đàn ông chỉ lợi dụng những người dễ dãi như tôi để thử cảm giác lạ, giải quyết nhu cầu sinh lý, những lời nói ngon ngọt chỉ là viển vông, hão huyền. Những món quà họ tặng cũng chẳng có ý nghĩa gì bởi họ bỏ đồng tiền để tặng những thứ đó, cuối cùng chỉ cần đạt được mong muốn chứ chẳng phải yêu gì tôi.

Tôi cảm thấy những việc làm của mình không xứng đáng làm một người vợ, người mẹ trong gia đình và thật nhục nhã. Tôi thấy hối hận vô cùng, mặc dù nhìn nhận lại cũng muộn nhưng muốn viết lên tâm sự này để những ai đã và đang có ý tưởng ngoại tình hãy nhìn nhận lại, đừng tự đẩy mình vào ngõ cụt, phải biết trân trọng những gì mình đang có, biết hy sinh bản thân để chăm sóc gia đình, con cái mình trưởng thành, đó là điều hạnh phúc nhất.

Hoài

Thời gian thấm thoát trôi nhanh quá, phải không em? Đã gần một năm trôi qua kể từ ngày em buông tay theo tình duyên mới. Và chỉ sau một tháng, em đã lên xe hoa với người ấy, để lại anh với nỗi đau day dứt...

Biết em vô tâm, biết em không lựa chọn mình để đi theo người đàn ông khác nhưng sao trong trái tim anh vẫn chẳng thể nào quên được em…

Em còn nhớ ngày chúng ta quen nhau, gặp nhau là vào tối sinh nhật lần thứ 22 của anh không? Kể từ khi vừa nhìn thấy em, trái tim anh đã đập rộn rã vì em. Anh cứ nghĩ ngày chúng mình gặp nhau, em là món quà vô giá mà ông trời đã ban tặng cho riêng anh. Em mãi mãi là của anh… nhưng điều đí không được như anh mong đợi.

Đúng là cuộc đời đâu ai biết trước chữ ngờ? Ngày em nói lời chia tay, trái tim anh đau đớn vô cùng... Cảm giác nhói đau ấy dai dẳng trong suốt thời gian dài, nó còn đau đớn hơn cảm giác mình mất đi người mẹ yêu quý nhất, lúc anh 16 tuổi,

Một năm kể từ khi quen em, yêu em, đối với anh thời gian đó không quá ngắn nhưng cũng không đủ dài. Chừng đó thời gian để chúng ta có những khoảng thời gian bên nhau thật hạnh phúc, để anh và em hiểu nhau hơn, để anh thấy yêu em nhiều hơn và trao trọn trái tim mình cho em!


Ngày em nói lời chia tay, anh đã ngỡ ngàng hỏi lý do vì sao. Em bảo: “Em đã là con gái 21 tuổi rồi, em không thể chờ đợi anh thêm được nữa”. Dù anh cố năn nỉ: “Hãy cho anh một năm nữa để anh cố gắng chăm chỉ làm thêm kiếm tiền, để lo cho đám cưới và tương lai hạnh phúc của hai đứa, để em không phải khổ sở vì lấy một thằng nhà nghèo như anh làm chồng”. Nhưng em vẫn xua tay bỏ rơi anh.

Em có biết từ ngày em nói tiếng chia tay ấy, anh đã không có đêm nào ngủ được ngon giấc vì nỗi nhớ em, nhớ đến khoảng thời gian hai đứa hạnh phúc bên nhau. Nghĩ đến em, nước mắt anh lại chực trào ra và cảm giác nhói đau cứ xâm chiếm trái tim anh.

Chưa đầy một tháng xa nhau, em và người ấy đã đến gửi anh tấm thiệp hồng mời dự đám cưới. Anh cười… nụ cười chua chát. Anh đã suy nghĩ rất nhiều và quyết định sẽ tham dự đám cưới em.

Dù sao em cũng là người anh yêu thương nhất. Nhưng em cũng là người phá tan đi bao tình cảm hai đứa đã từng vun đắp. Em là người đã bóp nát trái tim anh… nhưng không vì thế mà anh hận em, khinh ghét em. Anh vẫn muốn được nhìn thấy người mình yêu thương rạng rỡ trong niềm hạnh phúc!

Trước khi đến dự đám cưới em, anh đã tự nhủ lòng mình: “Phải cố gắng tỏ ra thật vui, đừng để người ta thấy khuôn mặt buồn rầu, đau khổ của mày. Vì mọi người xung quanh và bạn bè mày nhìn thấy khuôn mặt rầu rĩ như vậy, họ chỉ thương hại mày thôi!”.

Nhưng em biết không, khi nhìn thấy cảnh người ấy trao nhẫn cưới cho em, anh cảm thấy cuộc đời này sao lại bất công với anh quá! Anh đã bỏ thời gian thật nhiều để ở bên cạnh người mình yêu và đỡ đần mọi công việc trong gia đình em. Anh đã từng là một thành viên quan trọng trong gia đình em… nhưng saa người trao nhẫn cho em là người kia, mà không phải là anh?

Anh chàng kia, anh ta đã giúp gì cho em mà em lại chọn làm chồng? Lúc ấy, trong đầu anh lại đặt ra những câu hỏi: “Ai là người bên cạnh em để em tựa vào vai khi em khóc và tâm sự mỗi khi em buồn? Hay em lại đòi bỏ nhà ra đi chỉ vì lớn tiếng với đứa em gái sinh đôi của mình, mà mẹ em lại bênh vực nó?”. Rồi em sẽ gọi điện cho anh bảo rằng: “Em sẽ bỏ nhà ra đi, anh đừng tìm em nữa!”. Sau cú điện thoại đó, ai sẽ là người chạy xe máy thật nhanh để đến nhà em? Em đâu có biết, con đường đến nhà em gập ghềnh như thế mà anh vẫn lao như con thiêu thân, bất chấp cả tính mạng chỉ vì không muốn em sẽ làm điều gì đó dại dột. Và ai sẽ là người ở bên cạnh em, phụ giúp nhà em những ngày mùa gặt lúa, đào mương, tưới tiêu, nhặt hạt điều, đập đậu…?

Khi nghĩ về những khoảng thời gian đó, anh đã không thể cầm được những giọt nước mắt của mình. Và anh đã bật khóc trong tiệc cưới của em…

Giờ đây ngồi nghĩ lại, em vẫn cảm giác nhói đau ấy. Phải chăng trái tim anh quá yếu đuối trong tình yêu? Nhưng sau những gì mà em dành cho anh, anh vẫn sẽ luôn chúc cho em mãi được hạnh phúc bên người mà em đã chọn.

Anh mong người đó sẽ yêu em như anh từng yêu em, em nhé!

T. Quý (Khampha.vn)

Sau khi đẳng tải bài viết: “Anh phủi trách nhiệm khi biết "tin vui", chúng tôi đã nhận được rất nhiều lời góp ý, chia sẻ của các bạn độc giả gửi tới chuyên mục. Hầu hết ý kiến chia sẻ của độc giả đều khuyên cô gái nên rời xa anh chàng đó để bắt đầu lại cuộc sống mới. Và nếu gia đình đủ điều kiện kinh tế thì hãy giữ đứa trẻ lại để nuôi nấng thành người.

Dại dột khi quá tin anh ta

Điều sai lầm lớn nhất là bạn đã quá tin lời anh ta nói. Khi bạn đã nói chuyện với người yêu cũ của anh ta, đáng lẽ ra bạn phải cảnh giác mới đúng. Gia đình họ đã không đồng ý, trong khi anh ta đã no xôi chán chè thì anh ta sẽ bỏ mặc bạn thôi!

Cuộc sống có nhân – quả bạn à! Hãy cố gắng vượt qua giai đoạn khó khăn này! Hãy dứt khoát chia tay và bỏ đứa bé đó đi để làm lại tự đầu. Sẽ có nhiều người tốt hơn anh ta gấp nhiều lần. Bạn phải sống thật tốt và hạnh phúc thì sau này anh ta mới hối tiếc.

Điều sai lầm lớn nhất là bạn đã quá tin lời anh ta nói, khi bạn đã nói chuyện với người yêu cũ của anh ta đáng nhẽ ra bạn phải cảnh giác mới đúng, gia đình họ đã không đồng ý trong khi anh ta đã no xôi chán chè thì anh ta sẽ bỏ mặc bạn thôi.

lephuong... @gmail.com

Nên rời xa người đàn ông bội bạc đó

Người đàn ông như vậy thì bạn nên rời xa càng sớm càng tốt. Bạn có níu giữ thì cũng không giữ được lâu dài đâu! Nếu anh ta là người có trách nhiệm thì anh ra sẽ không đối xử với bạn như thế khi bạn thông báo “tin vui” rồi! Nhưng anh ta đã không xem bạn và em bé là gì của anh ta hết nên đã vội phủi trách nhiệm để chạy theo cô gái khác. Bạn à! Bạn hãy tự quyết định cuộc đời mình nhé! Bạn còn có gia đình, còn bạn bè và còn có cả tương lai phía trước. Bạn đừng vì người đàn ông bội bạc như vậy mà buông xuôi tất cả! Chúc bạn sớm vượt qua khó khăn trước mắt để đón tương lai tươi sáng hơn!

Thutrang…@yahoo.com

Làm lại cuộc đời

Chào bạn! Mình hiểu tâm trạng của bạn lúc này, hãy làm lại cuộc đời khi bạn còn trẻ đừng nghĩ cho một người “Muốn giũ bỏ trách nhiệm làm cha”.

Hãy cố gắng vượt qua bạn nhé! Bên cạnh bạn còn rất nhiều người luôn sẵn sàng nghe bạn chia sẻ, dù mình chưa gặp nhau nhưng mình có thể nghe bạn chia sẻ và tâm sự lúc bạn cần

"Cuộc đời là một chiếc gương nếu bạn mỉm cười nó sẽ mỉm cười lại với bạn". Hãy tìm lại chính mình - con người mà trước khi bạn hy sinh vì người đó quá nhiều! Quá khứ sẽ không quay lại nếu bạn rũ bỏ bởi sẽ còn có rất nhiều người yêu bạn! Sẽ có người thật lòng với bạn. Mình tin điều đó. Cố lên bạn nhé! Mọi người sẽ ở bên bạn!

yenha183mf@gmail.com

Trẻ em không có lỗi!

Em thấy anh ấy là người không chung thủy và không có trách nhiệm đâu chị ạ! Với lại, gia đình anh ấy không thích thì mình có lấy về cũng chưa chắc đã được hạnh phúc. Còn đứa bé thì không có tội gì đâu! Em  nghĩ chị nên giữ đứa bé lại để sau này không phải hối hận. Vì nhiều người muốn có con cũng không được chị ạ! Khi đứa bé được sinh ra, chị sẽ có nhiều nghị lực để sống hơn. Nếu chị bỏ con đi, chị sẽ suy sụp rất nhiều! Đàn ông còn rất nhiều người chị ạ! Không yêu được người này thì còn tất nhiều người khác. Chị hãy cho anh ta nhận một bài học thích đáng chị nhé!

thienlytran...@gmail.com


Đáng thương nhưng cũng đáng trách

Đàn bà thật khổ, cứ phải quỵ lụy đàn ông nhưng lại thích đổ lỗi cho tình yêu!

Bạn thật đáng thương nhưng cũng đáng trách lắm! Biết được người đàn ông xấu tính như vậy mà vẫn lao đầu vào và tự lừa dối bản thân mình.

Hắn quất ngựa truy phong và tìm được “đám cỏ tươi xanh” hơn rồi!

Giờ bạn hoặc chấp nhận làm mẹ đơn thân, hoặc chấp nhận bỏ đứa bé đi – dù biết là có tội. Sau đó học xong, nếu đi được nơi khác thì tốt, không thì hãy cắt đứt quan hệ với anh ta luôn!

Những gã đàn ông như anh ta, tôi chắc đến 95% sẽ quay đầu lại xin tha thứ để lợi dụng bạn tiếp!

thuyduong...@yahoo.com

Cố gắng vượt qua bể khổ

Mình không biết nói gì hơn với bạn vào lúc này. Nhưng bạn hãy cố gắng lên, hãy vượt qua mọi thử thách trong cuộc sống. Người như anh ta sống không có đạo đức, không có trách nhiệm và không biết suy nghĩ thì không đáng để mình phải suy nghĩ, buồn bã nhiều. Gieo nhân nào chắc chắn sẽ gặp quả đó! Bạn nên bình tĩnh, tìm mọi cách giải quyết vấn đề còn lại của mình nhé! Đừng sầu thảm, buồn bã nhiều về người đàn ông như thế! Bạn hãy nghĩ đến người thân và bạn bè của mình… Xung quanh mình còn nhiều thứ phải trân trọng lắm bạn ạ! Cố lên nhé bạn. Người tốt sẽ gặp việc tốt thôi!

thotrang... @yahoo.com

Bỏ anh ta đi bạn à!

Mình nghĩ rằng, người đàn ông như thế ko xứng đáng với bạn với con bạn. Nhưng mình hi vọng bạn không bỏ đứa con đó, vì đó dù gì cũng là tình yêu của bạn. Kệ người đàn ông đó, mình có cuộc sống riêng của mình, lăng nhăng là bản tính của anh ta thì có níu kéo cũng chẳng đi tới đâu và với bà mẹ Chồng tương lai như thế sớm muộn gì thì có lấy được nhau thì cũng ly hôn sớm thôi. Mình nghĩ bạn nên chia sẻ với người thân để nhận được sự giúp đỡ của mọi người, để con bạn không bị thiệt thòi nhé. Mình đã từng chứng kiến nhiều những hoàn cảnh như bạn, nhưng kết thúc thì không được tốt cho lắm nên mình hiểu tâm trạng của bạn. Cố gắng lên bạn nhé, hãy nghĩ cho thiên thần nhỏ của bạn, người thân và bạn bè của bạn sẽ ko bỏ bạn đâu. Chúc bạn và con bạn hạnh phúc!

anhkhiem...@gmail.com

Rũ bỏ

Bạn nên rũ bỏ con người vô trách nhiệm đó đi. Nhưng trước khi làm điều đó bạn nên dạy cho anh ta một bài học về đạo đức con người. Bạn đến gặp chỉ huy đơn vị anh ta, báo cáo hết tình hình hiện tại, báo cáo việc anh ta làm bạn có thai mà rũ bỏ. Quân nhân mà phạm tội làm dân thường có thai rồi rũ bỏ trách nhiệm thì cấp trên của anh ta sẽ có hướng xử lý thôi. Anh ta đã tuyệt tình với bạn, vô trách nhiệm có thể giết chết mầm sống của mình thì bạn cũng phải cho anh ta nhận hậu quả đích đáng. Cái này gọi là quả báo cho anh ta thôi, dạy cho anh ta bài học để không còn cô gái nào phải rơi vào hoàn cảnh tương tự như bạn nữa. Chúc bạn sáng suốt nhé.  

romseason@gmail.com

Đồng cảnh ngộ

Bạn à! Đọc câu chuyện của bạn, tôi lại thấy mình trong quá khứ. Thật đau đớn khi bị phản bội đúng không bạn? Bạn hãy kiên cường lên và giành sự sống cho đứa conc ủa bạn! Chính vì khi xưa mình nhu nhược quá nên đã không giữ được con, giờ mình hối hận lắm! Bạn hãy cố gắng lên, hãy nói cho anh ta biết đàn ông là phải có trách nhiệm, hoặc không bạn làm đủ mọi cách để anh ta nhận ra nhé!

ga30...@yahoo.com

Nga Ly ghi (Khampha.vn)

Tôi lấy chồng đã được 12 năm, có hai đứa con. Cuộc sống không quá sung túc nhưng yên ấm. Tôi rất yên tâm về chồng mình. Anh ấy chu đáo với vợ con, vào các ngày Chủ nhật, anh ấy thường đưa chúng tôi đi ăn, đi chơi công viên, rất đều đặn. Tuy nhiên, 1 năm trước, anh ấy thay đổi công việc, tiền lương có khá hơn nhưng chồng tôi thường xuyên phải đi công tác xa nhà hàng tuần, lại có lúc làm đêm, ngủ luôn tại văn phòng. Tôi rất thương chồng vì anh ấy phải làm việc vất vả để chu cấp tài chính cho gia đình.

Mẹ và em gái tôi lại xì xào rằng chồng tôi có người đàn bà khác bên ngoài. Nhưng tôi hoàn toàn tin tưởng anh ấy, vì về nhà, anh ấy không hề có biểu hiện gì lạ, cũng không có điện thoại đêm hôm. Đến một tháng trước đây, khi anh ấy đưa con đi học thêm, để quên điện thoại ở nhà. Bất ngờ, điện thoại anh ấy có nhắn tin từ “boss”. Tôi vốn không bao giờ lục điện thoại của chồng nhưng thấy tin nhắn từ sếp nên tôi sợ có chuyện gấp. Mở ra đọc, tôi sững sờ khi “boss” nhắn tin: “Anh có rảnh không đi uống rượu với em. Em vẫn nhớ những ngày chúng ta mặn nồng bên nhau”.

Sau cơn giận dữ, tôi nhắn lại “Em nhớ những điều gì”. Thế là bên kia xả một hơi. Cô ta nói cô ta nhớ đã yêu nhau ra sao, đâm bổ vào nhau thế nào mỗi khi gặp nhau. Rằng cô ta hận chồng tôi khi vừa yêu cô ta vừa âm thầm chuẩn bị cưới vợ. Tôi biết rõ về tình yêu cũ này của chồng. Cô ta khá xinh đẹp, sắc sảo. Chồng tôi rất yêu cô ta nhưng vì gia đình chồng tôi không thích cô ta vì bố cô ta phải đi tù về tội lừa đảo... Nhưng điều tôi không thể ngờ được là chồng tôi vẫn song song cặp bồ với cô ta khi chuẩn bị cưới tôi. Thậm chí, trước ngày cưới, chồng tôi vẫn ngủ với cô ta.

Khi tôi tra hỏi, chồng tôi thú nhận rằng người yêu cũ của anh ấy hiện đang là sếp. Và đúng là anh đã yêu song song cùng lúc hai người và lựa chọn kết hôn với tôi vì áp lực gia đình. Tuy nhiên sau đó, cô ta đã đi du học nên anh đã cắt đứt hoàn toàn liên lạc. Khi anh chuyển công tác thì cô ta mới được điều về làm sếp, được 6 tháng. Hiện giờ anh ấy không còn tình cảm gì nhưng cô ta lại theo đuổi anh. Chồng tôi thề là mọi chuyện đã chấm dứt. Nhưng sau đó, chồng tôi lại nổi giận vì tôi đã nhắn tin qua lại với cô ta, rằng anh ta sẽ không biết phải giải thích thế nào để cô ta hiểu là anh ta không hề có tình ý gì. Còn nếu nói là do “vợ nhắn” thì chồng tôi sợ sếp sẽ bẽ mặt, sẽ ảnh hưởng đến công việc của anh ấy.


Chồng tôi đã không hề để tâm đến cảm giác của tôi. Tôi yêu cầu chồng tôi bỏ việc nhưng anh ấy cho biết, anh ấy không thể bỏ vì bây giờ cũng không biết xin việc ở đâu. Hơn nữa, tại công ty này, anh ấy có cơ hội thăng tiến tốt. Anh ấy cũng cấm tôi đi đánh ghen với sếp vì như thế sẽ ảnh hưởng đến công việc. Nhưng tôi không tin tưởng chồng tôi nữa. Tôi bắt đầu đặt câu hỏi về những chuyến đi công tác của chồng, về việc chồng ngủ đêm tại cơ quan. Tôi luôn mường tượng tới việc cô ta và chồng tôi tình tứ với nhau thế nào? Tôi sẽ phải làm gì đây?

Người vợ đau khổ

Có lẽ chính chị đã tự tạo ra những đau khổ như vậy khi nhắn qua nhắn lại với sếp của chồng. Việc biết tường tận, tỉ mỉ những chi tiết về mối tình cũ của chồng khiến chị càng ám ảnh. Chồng chị giận không phải không có lý. Vì anh ấy bị kẹt giữa viêc làm vừa lòng sếp và thành thật với tình cảm của mình. “Bà sếp” có thể sẽ nổi giận đùng đùng nếu như biết bà ta bị “mắc lỡm” bởi vợ của người yêu cũ. Còn nếu chồng không nói thẳng thì anh ấy sẽ tiếp tục là mục tiêu “vờn mồi” của sếp. Lúc đó, người chịu rủi ro nhất chính là chị.

Tôi nghĩ, sự giải thích của chồng chị là thật thà và hợp lý. Chị có quyền giận chồng vì anh ấy đã lừa dối chị trong thời kỳ sắp kết hôn. Tuy nhiên, anh ấy cũng đã thề mọi chuyện đã chấm dứt. Đồng thời, “bà sếp” kia cũng nhắn: “Em nhớ những ngày mặn nồng chúng ta bên nhau” như vậy, rõ ràng hiện tại, hai người không hề có quan hệ tình cảm nữa. Nếu không, cô ta đã không cần phải “nhớ”. Mỗi người đều có quá khứ, có sai lầm. Vì thế, chị nên rộng lòng bỏ qua cho chồng, tạm thời tin tưởng anh ấy. Hai người đã cùng nhau đi một chặng đường dài, có hai con, cùng yêu thương, chăm sóc, vun vén cho gia đình. Bằng đó hạnh phúc cũng đủ để chị bao dung và tha thứ. Đừng vì một “bóng ma” trỗi dậy mà “dâng hạnh phúc cho giặc”. Tha thứ có nghĩa là không dằn vặt, không ghen bóng ghen gió. Điều đó chỉ khiến chồng chị thêm mệt mỏi và hay nhớ đến người cũ mà thôi.

Công việc đối với đàn ông rất quan trọng. Kiếm việc mới cũng không dễ. Việc làm nhân viên người yêu cũ cũng không sung sướng, thoải mái gì. Vì thế, chị đừng tạo áp lực khiến chồng mình mệt mỏi hơn.

Chị nên tin tưởng để anh ấy giải quyết rắc rối của mình với sếp. Tuy nhiên, chị cũng nên thảo luận với chồng về một số vấn đề. Rằng anh ấy cần phải tránh những cuộc “giáp lá cà” của sếp như rủ đi công tác xa, đề nghị “bàn công việc” trong phòng kín… Đồng thời, anh ấy cần vạch ranh giới rõ ràng để sếp hiểu rằng, mọi chuyện đã chấm dứt.

Trên thực tế thì cũng không nhiều người phụ nữ bị từ chối rồi mà vẫn làm đủ mọi cách để chiếm được người đàn ông mình thích.

Chị nên để tâm chăm sóc chồng hơn để anh ấy luôn biết rằng vợ mình luôn yêu thương và tin tưởng. Còn sau này, nếu chị có thêm bằng chứng rằng chồng mình thiếu trung thực thì mới cần suy tính bước tiếp theo.

Mong chị sớm bình tâm.

Theo Tơ Hồng (Dân Việt)

Đã nhiều lần em muốn gửi tâm sự của mình tới chuyên mục để mong nhận được những lời chia sẻ của các anh chị. Nhưng cho tới hôm nay, khi trong lòng đầy ngổn ngang suy nghĩ, em mới đủ can đảm để viết những dòng này. Em rất mong sau những tâm sự của mình, em sẽ nhận được những lời khuyên hữu ích của độc giả chuyên mục!

Em hiện đang là sinh viên, còn anh là bộ đội được cử đi học tại một trường đại học. Cuối năm nay, cả hai chúng em đều ra trường và dự định khi nào em có công việc ổn định sẽ tổ chức đám cưới.

Thế nhưng, tình yêu của chúng em vấp phải sự phản đối kịch liệt từ phía gia đình anh với lý do: em ở quá xa và chưa có việc làm, trong khi đó, anh đã có công việc ổn định, lại đang được đơn vị tin tưởng cho đi học tiếp.

Mẹ anh đã từng gặp riêng em để nói chuyện, thuyết phục em nên rời xa anh. Em cũng đã từng nghĩ sẽ buông xuôi tất cả nhưng anh nói: “Hãy cho anh thời gian để thuyết phục bố mẹ. Anh tin tình yêu của chúng mình sẽ vượt qua mọi rào cản của gia đình”. Em cảm thấy rất hạnh phúc khi anh nói như vậy và cố gắng học tập thật tốt để khi ra trường, kiếm được công việc luôn và sẽ không bị gia đình anh ngăn cấm nữa.

Thế nhưng dạo gần đây, gia đình anh lại phản đối gay gắt và nhất quyết không cho phép anh gặp em. Mẹ anh còn không chịu ăn cơm để ép anh chia tay em và gán ghép anh cho một cô gái ở quê. Thậm chí, mẹ anh còn bịa nhiều chuyện không đúng về em để bắt anh phải kiên quyết từ bỏ em.

Em biết vì em mà anh và mẹ cũng có lời qua tiếng lại. Thấy hoàn cảnh gia đình anh như thế, em thật sự cũng không biết phải làm sao cho vẹn cả đôi đường. Và anh đã nghĩ đến kế sách cuối cùng: “Chỉ khi nào chúng ta có con thì bố mẹ sẽ không thể phản đối được nữa”. Và trong những lần gần gũi sau đó, chúng em đã không dùng bất cứ biện pháp nào để chờ đợi sự xuất hiện của đứa con, vị cứu thế cho tình yêu hai đứa.

Thế nhưng, cũng trong thời gian này, em phát hiện ra anh đang nhắn tin với người con gái khác, đó chính là cô gái ở quê bố mẹ gán ghép cho anh. Thi thoảng, anh lại nói dối em để đi gặp người đó. Qua những dòng tin nhắn của hai người, em đã biết được tất cả. Nhưng khi em hỏi thì anh chối đây đẩy và bảo rằng: “Sao em không tin anh?”.

Từ khi yêu anh, em đã cố gắng thay đổi rất nhiều. Em không còn ghen tuông, làm rối tung mọi chuyện như trước nữa, dù trong lòng em rất rối bời và khó chịu. Nhưng vì yêu anh, vì sợ mất anh nên em đành kìm nén mọi cảm xúc vào trong, không dám biểu lộ sự khó chịu trước mặt anh.


Trước đây, anh đã yêu rất nhiều người và cũng đã từng xác định lập gia đình với một người nhưng khi anh quyết định đi học thêm ở Hà Nội thì người đó đã chia tay anh, hiện giờ chị ấy đã lập gia đình. Em cũng đã từng nói chuyện với chị - người yêu cũ của anh, chị nói rằng không phải chị không yêu anh mà trong thời gian anh đi học xa, anh đã có quan hệ với một cô gái khác. Chị đã cố gắng tha thứ cho anh… nhưng tình yêu của chị không đủ lớn để bỏ qua được những lỗi lầm của anh nên chị mới quyết định chia tay.

Khi em hỏi anh: “Không biết khi yêu em rồi, anh có bao giờ phản bội em không?” thì anh nói rằng: “Đó là tuổi trẻ, anh còn quá tham lam, chưa biết trân trọng những gì mình đang có. Nhưng giờ đây, anh chỉ yêu mỗi mình em thôi”.

Em nghĩ rằng, ai cũng có quá khứ nên em không quan tâm chuyện cũ, chỉ cần bây giờ anh hiểu và yêu mỗi mình em, thế là quá đủ.

Nhưng giờ đây, em như một con thú bị thương khi biết anh nói dối em để đưa người đó đi chơi. Thậm chí, anh còn dẫn cô gái đó về nhà ăn cơm, trước sự chứng kiến của em. Khi thấy em phản ứng gay gắt, anh nói rằng: “Không phải anh mời cô ấy đến ăn cơm mà bố mẹ anh mời. Anh phải chịu trách nhiệm đến đón cô ấy và đưa cô ấy về nhà thôi”. Trong khi em mòn mỏi chờ đợi anh đến thì anh lại vui vẻ chuyện trò với cô gái khác. Anh nói yêu em nhưng sau lưng em, anh lại ân cần quan tâm người mới.

Những người bạn sống quanh em khuyên em nên chia tay để giải thoát cho mình. Em do dự vì em quá yêu anh, vì hai đứa đã có một khoảng thời gian dài hạnh phúc. Và trong cơn cùng quẫn, em đã nhắn tin cho người con gái đó rằng: “Em là người yêu của anh H. Em và anh ấy đang cố gắng thuyết phục gia đình anh đồng ý. Em không muốn chị lún sâu vào chuyện này”. Và điều em thật sự không ngờ nhất, đó là anh giận em khi biết em nhắn tin cho cô ấy. Anh giận dữ quát mắng: “Anh thật sự thất vọng về em!”. Em cũng không thể hiểu được suy nghĩ của anh thế nào. Chẳng nhẽ em làm như thế là sai ư?

Có lẽ mọi chuyện sẽ kết thúc, tình yêu sẽ đổ vỡ như những dự đoán của mọi người xung quanh. Nhưng khi em hạ quyết tâm ra đi thì cũng là lúc em ngậm ngùi nếm trái đắng vì biết mình có thai. Em thông báo với anh “tin vui” hai đứa đã từng chờ đợi thì nhận lại chỉ là thái độ thờ ơ, hờ hững của anh.

Em không thể ngờ được, người con trai đã hứa hẹn sẽ cùng em vượt qua mọi rào cản trong tình yêu lại nhanh chóng thay lòng đổi dạ như vậy. Anh vội vã phủi trách nhiệm của mình và cười mỉa: “Bây giờ cô thích làm gì thì làm”.

Giờ đây, em đang sống trong vô định, không biết phải làm sao với đứa con trong bụng. Sự phản bội tình yêu của anh không khiến em đớn đau bằng sự vô trách nhiệm, vô tâm của một con người. Đôi lúc em tự hỏi, sao không một lần anh đặt mình vào vị trí của em, để thấu hiểu được hết nỗi đau trong lòng em như thế nào!

Cuộc sống trước mắt em là một màn đen u tối. Em không biết phải làm sao để thoát khỏi cuộc sống bế tắc này?

Hà Trần ghi (Khampha.vn)

Tôi lấy chồng đã được 12 năm, có hai đứa con. Cuộc sống không quá sung túc nhưng yên ấm. Tôi rất yên tâm về chồng mình. Anh ấy chu đáo với vợ con, vào các ngày Chủ nhật, anh ấy thường đưa chúng tôi đi ăn, đi chơi công viên, rất đều đặn. Tuy nhiên, 1 năm trước, anh ấy thay đổi công việc, tiền lương có khá hơn nhưng chồng tôi thường xuyên phải đi công tác xa nhà hàng tuần, lại có lúc làm đêm, ngủ luôn tại văn phòng. Tôi rất thương chồng vì anh ấy phải làm việc vất vả để chu cấp tài chính cho gia đình.

Mẹ và em gái tôi lại xì xào rằng chồng tôi có người đàn bà khác bên ngoài. Nhưng tôi hoàn toàn tin tưởng anh ấy, vì về nhà, anh ấy không hề có biểu hiện gì lạ, cũng không có điện thoại đêm hôm. Đến một tháng trước đây, khi anh ấy đưa con đi học thêm, để quên điện thoại ở nhà. Bất ngờ, điện thoại anh ấy có nhắn tin từ “boss”. Tôi vốn không bao giờ lục điện thoại của chồng nhưng thấy tin nhắn từ sếp nên tôi sợ có chuyện gấp. Mở ra đọc, tôi sững sờ khi “boss” nhắn tin: “Anh có rảnh không đi uống rượu với em. Em vẫn nhớ những ngày chúng ta mặn nồng bên nhau”.

Sau cơn giận dữ, tôi nhắn lại “Em nhớ những điều gì”. Thế là bên kia xả một hơi. Cô ta nói cô ta nhớ đã yêu nhau ra sao, đâm bổ vào nhau thế nào mỗi khi gặp nhau. Rằng cô ta hận chồng tôi khi vừa yêu cô ta vừa âm thầm chuẩn bị cưới vợ. Tôi biết rõ về tình yêu cũ này của chồng. Cô ta khá xinh đẹp, sắc sảo. Chồng tôi rất yêu cô ta nhưng vì gia đình chồng tôi không thích cô ta vì bố cô ta phải đi tù về tội lừa đảo... Nhưng điều tôi không thể ngờ được là chồng tôi vẫn song song cặp bồ với cô ta khi chuẩn bị cưới tôi. Thậm chí, trước ngày cưới, chồng tôi vẫn ngủ với cô ta.

Khi tôi tra hỏi, chồng tôi thú nhận rằng người yêu cũ của anh ấy hiện đang là sếp. Và đúng là anh đã yêu song song cùng lúc hai người và lựa chọn kết hôn với tôi vì áp lực gia đình. Tuy nhiên sau đó, cô ta đã đi du học nên anh đã cắt đứt hoàn toàn liên lạc. Khi anh chuyển công tác thì cô ta mới được điều về làm sếp, được 6 tháng. Hiện giờ anh ấy không còn tình cảm gì nhưng cô ta lại theo đuổi anh. Chồng tôi thề là mọi chuyện đã chấm dứt. Nhưng sau đó, chồng tôi lại nổi giận vì tôi đã nhắn tin qua lại với cô ta, rằng anh ta sẽ không biết phải giải thích thế nào để cô ta hiểu là anh ta không hề có tình ý gì. Còn nếu nói là do “vợ nhắn” thì chồng tôi sợ sếp sẽ bẽ mặt, sẽ ảnh hưởng đến công việc của anh ấy.


Chồng tôi đã không hề để tâm đến cảm giác của tôi. Tôi yêu cầu chồng tôi bỏ việc nhưng anh ấy cho biết, anh ấy không thể bỏ vì bây giờ cũng không biết xin việc ở đâu. Hơn nữa, tại công ty này, anh ấy có cơ hội thăng tiến tốt. Anh ấy cũng cấm tôi đi đánh ghen với sếp vì như thế sẽ ảnh hưởng đến công việc. Nhưng tôi không tin tưởng chồng tôi nữa. Tôi bắt đầu đặt câu hỏi về những chuyến đi công tác của chồng, về việc chồng ngủ đêm tại cơ quan. Tôi luôn mường tượng tới việc cô ta và chồng tôi tình tứ với nhau thế nào? Tôi sẽ phải làm gì đây?

Người vợ đau khổ

Có lẽ chính chị đã tự tạo ra những đau khổ như vậy khi nhắn qua nhắn lại với sếp của chồng. Việc biết tường tận, tỉ mỉ những chi tiết về mối tình cũ của chồng khiến chị càng ám ảnh. Chồng chị giận không phải không có lý. Vì anh ấy bị kẹt giữa viêc làm vừa lòng sếp và thành thật với tình cảm của mình. “Bà sếp” có thể sẽ nổi giận đùng đùng nếu như biết bà ta bị “mắc lỡm” bởi vợ của người yêu cũ. Còn nếu chồng không nói thẳng thì anh ấy sẽ tiếp tục là mục tiêu “vờn mồi” của sếp. Lúc đó, người chịu rủi ro nhất chính là chị.

Tôi nghĩ, sự giải thích của chồng chị là thật thà và hợp lý. Chị có quyền giận chồng vì anh ấy đã lừa dối chị trong thời kỳ sắp kết hôn. Tuy nhiên, anh ấy cũng đã thề mọi chuyện đã chấm dứt. Đồng thời, “bà sếp” kia cũng nhắn: “Em nhớ những ngày mặn nồng chúng ta bên nhau” như vậy, rõ ràng hiện tại, hai người không hề có quan hệ tình cảm nữa. Nếu không, cô ta đã không cần phải “nhớ”. Mỗi người đều có quá khứ, có sai lầm. Vì thế, chị nên rộng lòng bỏ qua cho chồng, tạm thời tin tưởng anh ấy. Hai người đã cùng nhau đi một chặng đường dài, có hai con, cùng yêu thương, chăm sóc, vun vén cho gia đình. Bằng đó hạnh phúc cũng đủ để chị bao dung và tha thứ. Đừng vì một “bóng ma” trỗi dậy mà “dâng hạnh phúc cho giặc”. Tha thứ có nghĩa là không dằn vặt, không ghen bóng ghen gió. Điều đó chỉ khiến chồng chị thêm mệt mỏi và hay nhớ đến người cũ mà thôi.

Công việc đối với đàn ông rất quan trọng. Kiếm việc mới cũng không dễ. Việc làm nhân viên người yêu cũ cũng không sung sướng, thoải mái gì. Vì thế, chị đừng tạo áp lực khiến chồng mình mệt mỏi hơn.

Chị nên tin tưởng để anh ấy giải quyết rắc rối của mình với sếp. Tuy nhiên, chị cũng nên thảo luận với chồng về một số vấn đề. Rằng anh ấy cần phải tránh những cuộc “giáp lá cà” của sếp như rủ đi công tác xa, đề nghị “bàn công việc” trong phòng kín… Đồng thời, anh ấy cần vạch ranh giới rõ ràng để sếp hiểu rằng, mọi chuyện đã chấm dứt.

Trên thực tế thì cũng không nhiều người phụ nữ bị từ chối rồi mà vẫn làm đủ mọi cách để chiếm được người đàn ông mình thích.

Chị nên để tâm chăm sóc chồng hơn để anh ấy luôn biết rằng vợ mình luôn yêu thương và tin tưởng. Còn sau này, nếu chị có thêm bằng chứng rằng chồng mình thiếu trung thực thì mới cần suy tính bước tiếp theo.

Mong chị sớm bình tâm.

Theo Tơ Hồng (Dân Việt)

Gửi Bạn trẻ cuộc sống!
Tôi năm nay 24 tuổi, còn bạn trai tôi 29 tuổi, chúng tôi yêu nhau đã được hơn một năm nay. Thời gian mới yêu, hai đứa rất hay cãi nhau vì tính tôi trẻ con, còn anh thì rất chững chạc. Dù vậy nhưng sau khi ngồi nói chuyện với nhau, tôi và anh cũng hiểu nhau hơn.

Vì công việc bận rộn, anh lại hay đi công tác xa nên chúng tôi rất ít gặp nhau, đôi khi một, hai tuần hai đứa mới gặp nhau một lần, hoặc khi nào anh rảnh lại đến nhà tôi chơi. Tôi cũng hơi chạnh lòng khi anh không dành nhiều thời gian cho mình... nhưng mỗi lúc gặp gỡ, anh lại rất quan tâm tôi và đề nghị hai đứa làm đám cưới sớm.

Nhưng vì sự nghiệp chưa ổn định nên tôi nói với anh: “Bây giờ em chưa muốn lập gia đình. Em muốn ổn định thêm 2 năm nữa rồi tính sau”. Thấy tôi nói vậy, anh rất buồn… vì anh luôn muốn có tôi bên cạnh, muốn được gần gũi tôi cả về tinh thần lẫn thể xác.

Nhưng dạo gần đây, cứ hễ đi chơi với nhau là anh lại ngỏ ý muốn quan hệ. Tôi nhất quyết không cho “vì hai đứa chưa là gì của nhau”. Thấy tôi kiên quyết, anh tỏ ra rất buồn bởi đã rất nhiều lần anh đòi hỏi chuyện ấy mà tôi không cho. Cũng vì chuyện đó mà anh giận tôi, còn tôi thấy anh không yêu tôi thật lòng, mà chỉ biết chăm chăm mỗi “chuyện ấy”. Cuối cùng, tôi quyết định chia tay và anh cũng đồng ý.

Thế nhưng, chỉ hai hôm sau, anh lại đến nhà tôi chơi như bình thường, còn tôi vẫn còn giận lắm. Một lúc sau anh xin lỗi, nài nỉ, tôi cũng mềm lòng bỏ qua cho anh. Khi hiểu được nỗi khao khát của anh, tôi cũng thấy thương và thông cảm với anh hơn, không ghét bỏ anh như trước nữa.


Rồi mấy ngày sau, khi đi chơi với nhau, anh bảo muốn tìm một không gian riêng tư để hai đứa được ở bên nhau. Vì thương anh “thiếu thốn” nên tôi đã đồng ý vào nhà nghỉ cùng anh. Nhưng sau khi anh rót những lời mật ngọt vào tai tôi và dùng những hành động mơn trớn, tôi đã ngã vào vòng tay anh…. và chuyện gì đến cũng đã đến...

Sau lần đó, tôi đã khóc rất nhiều. Tôi không thể ngờ được rằng, mình lại dễ dãi dâng hiến cái ngàn vàng cho anh như vậy. Thấy tôi buồn, anh đã an ủi, động viên tôi rất nhiều. Dù lần đầu quan hệ, tôi không thấy hiện tượng rách màng trinh nhưng anh cũng không hề thắc mắc về điều đó. Anh còn nhắn tin cho tôi với những lời lẽ rất ân cần, săn sóc…

Bây giờ, khi đã “xong xuôi” mọi chuyện, tôi lại tự trách mình là đứa con gái hư hỏng. Tôi cũng rất lo sợ là khi anh đã có được cái anh muốn, anh sẽ chán và bỏ rơi tôi? Và liệu khi gia đình biết chuyện, bố mẹ có trách mắng, chì chiết tôi là "đứa con gái mất nết" không?

Từ ngày yêu nhau, anh chưa bao giờ nghĩ tới chuyện hai đứa sẽ xa nhau. Tôi cũng cảm nhận được sau "chuyện ấy", anh quan tâm tới tôi nhiều hơn trước. Chúng tôi cũng rất cởi mở nói chuyện với nhau và cùng vạch ra những dự định cho tương lai.

Mới đây thôi, anh có hỏi tôi: "Vì sao lần đầu tiên quan hệ mà anh không thấy em bị...". Tôi bảo rằng: "Em không biết, Anh không tin em à?". "Anh bảo: "Anh tin em mà. Dù có bất cứ chuyện gì, anh vẫn tin em".

Vì công việc bận rộn nên mỗi tuần, anh mới qua thăm tôi một lần. Có những hôm tiện đường đi công tác thì anh lại qua nhà tôi chơi. Anh cũng đã nhiều lần đề nghị đưa tôi về ra mắt gia đình nhưng vì ngại nên tôi đã từ chối.

Bây giờ, chuyện tình cảm của chúng tôi vẫn rất tốt. Hai đứa cởi mở và hiểu nhau hơn trước... nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi vẫn lo sợ sau này anh sẽ rời bỏ mình khi đã no xôi chán chè.

Khi viết lên những dòng tâm sự này, tôi rất mong các anh chị đi trước hãy cho tôi những lời khuyên hữu ích. Liệu sau bao nhiêu tình cảm đó, anh có thể bỏ tôi để tìm người con gái khác? Và nếu hai đứa đến được với nhau, liệu anh có coi khinh tôi là người con gái dễ dãi không?

Tôi xin chân thành cảm ơn!

D. Nguyễn (Khampha.vn)

Xinh đẹp

Dĩ nhiên xinh đẹp luôn được xếp vào hàng đầu tiên. Nhưng ở đây không phải là kiểu đẹp kênh kiệu lấn lướt bàn dân thiên hạ hay kiểu đẹp vô dụng lượn lờ. Mà đó phải là nét đẹp làm say đắm lòng người từ chị trưởng phòng đến anh kế toán, đó là nét đẹp chỉnh chu tươm tất và có chừng mực. Nếu một cô gái xinh đẹp mà chỉ các anh thích ngắm nhìn và nâng niu, còn các bà chị thì ghét cay ghét đắng. Đó là một sự thất bại trốn văn phòng của những cô nàng xinh đẹp.

Mai Lan chia sẻ: “Ở công ty mình có cô bé bên phòng Sale vừa chuyển đến. Đúng là có nét đẹp rạng rỡ và dịu dàng. Ban đầu các bà chị trong công ty chẳng ưa gì cả, nhưng cô bé khéo léo biết lấy lòng các chị bằng cách chia sẻ bí quyết làm đẹp. Thế là trưa nào các chị cũng ngồi quanh hỏi han em ơi da chị vậy dùng loại nào, em ơi làm sao để tóc không khô… Và cuối cùng, cả công ty ai cũng quý mến cô bé cả!”.

Vui vẻ - hóm hỉnh

Mẫu con gái thứ hai được nhiều chị em, anh em công sở đánh giá cao là những cô nàng vui vẻ. Luôn mang đến nụ cười dễ mến, tiếng cười giòn tan xua tan hết mỏi mệt của mọi người. Cô ấy luôn biết pha trò, nói đùa và trêu ghẹo mọi người khéo léo tế nhị. Vì đi đến đâu, cô ấy cũng gieo niềm vui và sự thoải mái đến đó, nên dĩ nhiên không ai là không muốn ngồi nói chuyện với cô nàng này.

Minh Anh cho biết: “Con gái thích nhất là những cô nàng hóm hỉnh, vui vẻ. Vì nói chuyện với cô ấy sẽ không nhàm chán như những cô nàng văn phòng béo bụng hay ca cẩm khác. Đặc biệt chốn văn phòng với những công việc và deadline nặng nề, thì một cô nàng vui tươi như làn gió mới sẽ khiến nhiều anh rung động, và nhiều bà chị yêu thích.”


Biết cách nhõng nhẽo – yếu đuối

Đặc tính của con gái chính là được phép “yếu đuối một chút” ngay cả trong những công việc nghiêm túc. Dĩ nhiên chính vì công việc vốn dĩ đã khô cứng, nên sự nhẹ nhàng, mềm mỏng đôi khi là nhõng nhẽo một chút cũng khiến nhiều đồng nghiệp khó tính phải mềm lòng. Dĩ nhiên, vì đây là môi trường làm việc, nên sự nhõng nhẹo cũng phải có mức độ và trong phạm vi cho phép.

Ví dụ, khi các bộ phận hợp tác mà sự chậm trễ của bộ phận này có ảnh hưởng đến bộ phận khác, thì các bộ phận khác thường cử những cô nàng có khiếu “nhõng nhẽo” đến làm việc với sếp (sếp nam càng tốt) để “Anh ơi/chị ơi, hôm nay mình không xong việc là em bị đuổi mất. Anh chị gắng gắng làm xíu để em hoàn thành sớm nhé!” Mềm mỏng và dịu dàng luôn là vũ khí lợi hại của con gái.

Biết giúp đỡ người khác

Hay gọi cách khác là nhiệt tình và có chút bao đồng. Có những công ty khá lớn với nhiều dự án, thì những dự án khác nhau sẽ do những nhóm khác nhau phụ trách. Vì vậy, nhóm nào lo nhóm đó, khi có sự kiện thì mạnh ai nấy chạy. Vì vậy, những cô nàng hăng say biết cách giúp đỡ khi một vài nhóm đang thiếu nhân lực hoặc phụ vặt những khâu hậu cần chuẩn bị mà họ lo không nổi, sẽ luôn ghi điểm với các đồng nghiệp, cả nam lẫn nữ.

Phương Linh là một cô nàng như vậy, hễ công ty có sự kiện là cô nàng luôn theo phụ từ khâu hậu cần đến khâu mua sắm, chuẩn bị… chính vì thế các anh chị đồng nghiệp rất quý mến cô mặc dù cô chỉ mới vào làm 2 tháng.

Tuy nhiên, đừng để bản thân rơi vào tình trạng chân sai vặt hoặc bị mọi người chửi là “đồ bao đồng” nhé.

Quan tâm đến đồng nghiệp

Bạn sẽ nghĩ sao nếu một ngày bạn đi làm với cái họng đau rát và có một cô nàng đồng nghiệp đi pha một ly chanh nóng cho bạn. Hoặc khi bạn bị nhức đầu thì họ cuống quýt đi mua ngay thuốc cho bạn uống… Những cô nàng ấm áp và luôn biết giúp đỡ người khác như vậy dĩ nhiên sẽ được bầu chọn làm “hoa hậu thân thiện” của công ty và dành được thiện cảm của tất cả mọi người.

Theo Mốt & Cuộc sống

Gửi Bạn trẻ cuộc sống!

Tôi năm nay 29 tuổi. Tôi bắt đầu yêu từ năm mới 15 tuổi, anh là mối tình đầu của tôi, cũng là chồng tôi bây giờ. Chúng tôi cưới nhau đã được 5 năm, cuộc sống suốt 5 năm qua, hai đứa phải trải qua biết bao khó khăn, vất vả nhưng cũng tràn ngập niềm vui và hạnh phúc.

Hai vợ chồng bắt đầu từ hai bàn tay trắng, thu nhập của cả hai đều không cao nhưng chúng tôi luôn động viên nhau làm việc thật tốt để xây dựng mái ấm gia đình sung túc hơn. Rồi dần dần, cuộc sống gia đình cũng ổn định, vợ chồng chúng tôi luôn sống hạnh phúc bên nhau. Anh vạch ra biết bao kế hoạch cho tương lai hai đứa… và bảo rằng: “Đúng 5 năm ngày cưới, anh sẽ mang đến cho em một cuộc sống khác. Sẽ bù đắp cho những thiệt thòi trong suốt thời gian qua”. Tôi âm thầm chờ đợi trong hạnh phúc món quà kỷ niệm bất ngờ anh sẽ dành cho tôi.

Rồi ngày kỷ niệm 5 năm ngày cưới cũng đến, đó là lúc tôi sinh bé thứ hai được hai tháng tuổi. Ngày đó, anh lại đi công tác xa nhà nên ba mẹ con tôi phải về nhà ngoại để ông bà tiện chăm sóc. Và tôi cũng không thể ngờ được, anh đã quên lời hứa “5 năm ngày cưới” và bất ngờ tặng tôi "món quà" đặc biệt, đó là cô nhân tình của anh.


Khi nghe tin anh có bồ, tôi không dám tin vào điều đó. Tôi cứ nghĩ họ nói ra điều đó chỉ để phá vỡ hạnh phúc gia đình mình. Nhưng khi biết được đích xác tên, tuổi, số điện thoại cô ta và nơi hai người thường hẹn hò… thì tôi mới bàng hoàng nhận ra, anh không yêu tôi như những lời anh vẫn nói. Niềm tin  vào anh, vào cuộc sống, vào mái ấm gia đình hoàn toàn sụp đổ… Tôi nào đâu ngờ được, tình yêu tôi dành cho anh suốt 14 năm qua lại được anh “đền đáp” như thế!

Tôi yêu anh hơn chính bản thân mình, tin anh hơn bất cứ điều gì trên thế gian này… nhưng tại sao anh lại làm tổn thương tôi đến thế? Anh nói anh yêu tôi, thương tôi, vậy mà anh lại “bù đắp” cho tôi điều phũ phàng như vậy sao? Tại sao anh lại có thể đổi cuộc sống gia đình hạnh phúc, một người vợ hết mực yêu thương anh, hai đứa con ngoan ngoãn chỉ để thỏa mãn ham muốn của bản thân?

Bây giờ anh xin lỗi “Vì anh đã sai! Anh xin em tha thứ. Anh muốn gia đình mình vui vẻ như xưa”. Tôi chấp nhận lời xin lỗi, tha thứ cho anh vì tôi biết, mình yêu anh nhiều lắm! Nhưng anh đâu biết được, trái tim tôi vẫn không thể nào lành nguyên bởi những vết thương lòng anh gây ra cho tôi.

Và liệu rồi, tôi tha thứ cho anh lần này thì lần sau, có chắc anh sẽ không phản bội tôi nữa? Và nếu như anh làm tổn thương tôi thêm lần nữa… thì lúc đó, tôi sẽ sống ra sao?

Tôi vẫn sống bên anh, vẫn vờ vui vẻ như chưa từng có chuyện gì xảy ra… nhưng trong lòng thì đầy giông bão.

Tôi chỉ có một ước mơ nhỏ nhoi rằng, anh đừng bao giờ đánh đổi hạnh phúc gia đình mình vì bất cứ điều gì nữa!

Liệu ước mơ nhỏ nhoi ấy của tôi có bao giờ thành hiện thực?

Hà Trần ghi (Khampha.vn)

Cái chuyện gái quê hay gái phố thì giờ ở đâu chẳng có sự phân biệt? Theo tôi thì cũng tuỳ người và tuỳ vùng miền. Nhưng nói thật, cái sự cục mịch quê mùa của một số đồng nghiệp khiến tôi khủng khiếp vô cùng. Mỗi lần đến công ty, lỡ phải tiếp xúc với những con người ấy, tôi lại tức anh ách.

Chẳng là công ty tôi cũng chỉ là một công ty nhỏ, chỉ gần 30 nhân viên, cũng chẳng gọi gì là to tát hay để tự hào về công việc mình đang làm. Nhưng cứ mỗi lần đến công ty và nhìn thấy những thành phần “quê mùa”, tôi lại chẳng còn hứng để làm việc nữa.

Chuyện là hàng năm công ty tôi có dịp để cho nhân viên là những em sinh viên mới tốt nghiệp thực tập, em nào có khả năng thì sẽ tuyển dụng luôn. Có nhiều "thành phần" đến xin việc khiến tôi phải thở dài ngao ngán...

Hôm đó, có một em tên H, tôi nhớ rõ vì cảm thấy “ấn tượng” với em này nhất. Tôi nhìn từ đầu đến chân, trời nóng nực, mồ hôi nhễ nhại, bụi bặm, quần áo thì xộc xệch, không phải nói quá nhưng có lẽ cái áo em ấy đang mặc, mẹ tôi cũng chẳng bao giờ đụng vào. Tà áo thì nhăn nhúm và đầy những vết bẩn. Không những thế, đi xin việc mà em còn đi một đôi tông trắng được "nhuộm" màu cháo lòng bẩn thỉu.

Em H được hẹn đến để gặp tôi nói chuyện. Lúc đang ngồi làm việc trong phòng làm việc, bỗng dưng tôi thấy cửa mở đánh “cạch” một cái, rồi có cái đầu thò vào. Chẳng hề có tiếng gõ cửa hay chào hỏi, em giương mắt nhìn tôi:

-    Em gặp chị M!

Tôi giật tôi thót mình mẩy. Em ấy nói to đến mức cả văn phòng hơn 10 người quay ra nhìn em bằng ánh mắt như vừa xuất hiện người ngoài hành tinh. Tôi đi ra, em ấy vẫn trừng trừng mắt nhìn tôi.

Khi nói chuyện, em lớn tiếng như kiểu đang cố hét chữ vào tai tôi. Ngồi nghe em ấy thao thao "chém gió" những chuyện đâu đâu khiến tôi phát bực. Nếu một ngày gặp phải ba ứng viên như này chắc tôi tổn thọ mất.

Đó là chuyện thực tập. Hàng năm công ty vẫn có một tá các em mới ra trường kiểu "quê mùa trí thức", học thì giỏi, đầu thì to nhưng cái phong cách đến làm việc thì nhìn chỉ muốn đuổi ngay tức khắc.

Phát ngán với gái quê nơi công sở, Chuyện công sở, Bạn trẻ - Cuộc sống, gai que, gai pho, chuyen cong so, ap luc cong so, co gai que mua, chuyen tinh yeu, chuyen gia dinh, chuyen cong so, bao gia dinh


Chưa kể, chuyện những cô nhân viên chính thức ở công ty tôi nữa. Tôi chẳng biết ở quê thì có được giáo dục về phép tắc hay không nhưng rõ ràng những bài học trong sách giáo khoa hay những cuốn sách về kỹ năng sống cũng được nói đến. Chẳng lẽ, bao năm ngồi trên giảng đường đều đổ đi tất, chẳng thu về được chút kỹ năng nào về giao tiếp?

Khi mấy “gái quê” đó nói chuyện với nhau hay với sếp, tôi chẳng thấy họ dùng chủ ngữ, vị ngữ hay câu cú đoàng hoàng. Họ toàn nói chuyện trống không, chẳng có một câu thưa gửi. Không những thế, họ đi vào văn phòng cũng chẳng bao giờ có kiểu gõ cửa.

“Gái quê” ở công ty tôi đi cầu thang cứ gọi là như đi duyệt binh, dép lê thì “loẹt quẹt” như quét rác. Vào văn phòng không gõ cửa, nói năng thì cục mịch: "Đang làm cái này!", "Để ở kia kia”, “ Có ai biết dùng"… Chẳng cần chủ vị, dạ vâng, thưa gửi hay hỏi han một câu cho lịch sự.

Mấy em nhân viên “quê mùa” ở công ty tôi ăn mặc, đầu tóc như kiểu mấy bà nội trợ. Quần rộng, áo sơ mi rộng thùng thình, chẳng thấy có một điểm nhấn nhá gì trên trang phục. Thỉnh thoảng có được cái áo mới thì màu mè lại lòe loẹt chói sáng cả phòng, chẳng có tí gì gọi là "gu thời trang". Những “gái quê” ấy cứ hồn nhiên nói to và cười hô hố át hết cả tiếng người khác, thỉnh thoảng mượn đồ cũng chẳng thèm trả, gặp ở công ty kiểu hồ hởi như hàng tỉ năm không gặp, tay bắt mặt mừng, hỏi nhau râm ran cả tòa nhòa.

Khi nói đến đồ smartphone hay hàng hiệu thì mắt tròn mắt dẹt: “Ôi thế á?"; "Sao lại đắt thế?"; "Có thật không?"; "Thật á?... ngu ngơ như kiểu lần đầu tiên ra thành phố.

Khi công ty mở party nho nhỏ, bảo mấy “gái quê” đi mua đồ thì ôi thôi, toàn tham đồ rẻ, hoa quả thì gần như thối, nước ngọt thì chẳng thấy chai nào có nguồn gốc xuất xứ, toàn mua kiểu mấy chai nước hàng nhái, bánh kẹo hàng cân, thậm chí mua bó hoa cũng chẳng khác gì mua bó hoa cúng…Thêm nữa, cái kiểu tay chân xuề xoà, chẳng thèm rửa tay để gọt hoa quả. Mấy anh nhân viên ở công ty tôi cũng lắc đầu ngán ngẩm và vẫn trêu nhau gọi các gái quê là “vẻ đẹp thuần Việt”.

Khi sếp nói đưa nhân viên đi ăn thì các "gái quê" toàn đến mấy hàng quán “rẻ lắm, ăn được nhiều lắm” nhưng khi đến nơi thấy hàng quán bẩn thỉu, anh em đã lắc đầu ngao ngán.

Trong công việc, khi gặp sếp, các gái quê chẳng bao giờ ngẩng đầu cao lên, lúc nào lưng cũng cúi xuống và khúm núm đến phát tội. Những việc cần lấy ý kiến tập thể thì phát biểu ú ớ như gà mắc tóc, chẳng nói được câu nào dõng dạc. Đã thế, khi nói còn ấp úng cái giọng địa phương, “l” “n” lẫn lộn nghe cực kỳ phản cảm. Thậm chí, khi sếp giao công việc, đưa địa chỉ cho đi cũng không biết đường đi thế nào. Có hôm, một “gái quê” ở công ty tôi lạc đường, phải tìm mất nửa ngày mới đến nơi, tý nữa thì làm trễ mất cái hợp đồng quan trọng của sếp.

Nói “gái quê” hay “gái phố” thì cứ bảo phân biệt vùng miền. Nhưng thực sự đó là những điều mắt thấy tai nghe vẫn đang hiện hữu hàng ngày, và chẳng phải tự nhiên người ta gọi “gái quê” với “gái phố” làm gì cả. Theo tôi thì gái nào thì gái, nhưng khi vào môi trường làm việc, hãy học tập và biết chú ý để cho bản thân làm việc một cách chuyên nghiệp nhất. Đừng lôi cái “phong cách quê” vào nơi công sở!
Quỳnh Thy (Khampha.vn)

Hỏi:

Em chào chị Tâm An,

Em là một người đàn bà may mắn khi có được người chồng tốt, yêu thương vợ con, coi trọng gia đình và có một đứa con trai thông minh, ngoan ngoãn. Ngoài mặt tinh thần, chồng em còn là người đàn ông chịu khó, tần tảo, chăm chỉ và là người trụ cột trong gia đình. Công việc của em cũng ổn nên tài chính của gia đình không đến nỗi tệ.

Chúng em yêu nhau 5 năm mới cưới. Thậm chí qua 4 năm sống cùng nhau, anh đều tôn thờ em, yêu thương em hết mực và vẫn ghen bóng ghen gió nếu có bất cứ một ánh mắt nào lạ của đàn ông dành cho em.

Anh luôn bảo: “Có vợ đẹp như em là phải giữ, không thì mất như chơi”. Em thấy hạnh phúc và tự tin vào bản thân vô cùng. Thực ra, anh nói thế cũng có lý do của anh.

Tuy em đã là đàn bà đã có chồng nhưng lúc nào em cũng nhận được rất nhiều lời ong tiếng ve. Đơn giản có thể em là người có ngoại hình, tính cách lại thoải mái. Em khá thoải mái trong hành động cũng như trong lời nói, ăn mặc khiến nhiều anh nghĩ em dễ dãi chăng?

Nhưng em biết em đang sở hữu cái gì. Em tôn trọng gia đình mình và em chỉ thấy buồn cười với mấy lời buông lơi tán tỉnh nhảm nhí của cánh đàn ông.

Thế nhưng chuyện tồi tệ xảy đến khi em gặp Tr. Đó là người đàn ông vô cùng manly và là sếp mới của cơ quan em. Anh là con trai của sếp tổng. Với tất thảy những người khác, anh luôn tỏ ra khó chịu, khó tính nhưng riêng với em, anh lại rất ngọt ngào.

Rồi một lần tình cờ đi chung thang máy, chúng em đã có sự va chạm vào cơ thể nhau (do thang máy quá đông người). Chẳng hiểu sao em lại xao xuyến, bồi hồi - cảm giác như lần đầu em hôn chồng mình vậy.

Tr. là người đàn ông không đơn giản, anh rất tâm lý, chiều chuộng em. Những lần ở công ty muộn, anh thường tiến tới nói chuyện, động chạm em… Nhưng chẳng hiểu sao, em lại chấp nhận anh. Em chấp nhận mình là con nai tơ trước chú thợ săn lọc lõi là anh.

Rồi chuyện gì tới cũng tới, hôm đó cả phòng đi nghỉ mát, đúng lúc con ốm nên em xin ở lại Hà Nội. Ngày đi làm, công ty vắng hoe và trong phòng có mình anh với em. Anh đã khiến em thăng hoa nhưng em lại làm tổn thương chồng mình.

Lúc đó em tham lam ước giá mình vừa có chồng lại vừa có anh thì tuyệt biết bao. Nhưng sau lần đó, em thấy sợ. Em thấy sợ bản thân mình và em hối hận vô cùng, em biết mình đã phản bội chồng.

Sau lần đó, ngày nào anh cũng đến tìm gặp, viết mail và “đòi hỏi”. Em nghĩ đến thay đổi công việc, tìm việc khác nhưng hiện tại công việc của em đang rất ổn định, thăng tiến tốt, đồng nghiệp vui vẻ, môi trường lành mạnh.

Hối hận vì ngoại tình với sếp, Chuyện công sở, Bạn trẻ - Cuộc sống, Ngoai tinh, chuyen tinh yeu, 9x, phu nu, bao phu nu, doc bao phu nu, phunu, gia dinh, bao gia dinh, hanh phuc gia dinh, giadinh, doc bao gia dinh, tam su, tam su tham kin, tinh yeu, truyen tinh yeu, cong so, quay roi cong so, ngoai tinh cong so, phan boi, tinh mot dem


Chị Tâm An ơi, em phải làm sao? Em xác định được tình cảm của mình, em chỉ yêu một mình chồng em nhưng em phải làm thế nào để giữ thăng bằng trong cuộc sống? Em có nên cố ở lại đây làm nữa không?

(Mi Lan, Giảng Võ, Hà Nội)

Chị Tâm An trả lời:

Mi Lan thân mến,

Chị hiểu tâm trạng rối bời hiện tại của em, nhưng rất may em hiểu rõ đó là sai lần nhất thời của mình. Không quan trọng sai lầm là gì, mà cái quan trọng hơn là sau sai lầm, em hành động như thế nào?

Nếu em tự tin, bình ổn được tâm lý và xác định đó sẽ mãi mãi chỉ là một lần sa ngã duy nhất trong đời thì không nhất thiết em phải chuyển công ty, từ bỏ niềm yêu thích công việc hay những thuận lợi trong công việc em đang có.

Bởi rõ ràng đó cũng chỉ là rung động nhất thời của em vì tình cảm là điều rất khó để nói trước. Vì thế, nếu em hoàn toàn quyết tâm dứt bỏ chuyện này, chấm dứt mối quan hệ nhập nhèm này thì dù có muốn Tr. cũng sẽ chẳng thể tiến tới được.

Đúng như em nghĩ, em cần lý trí hơn để bảo vệ bản thân, gia đình tránh khỏi những cám dỗ của cuộc sống. Nếu không may, chính những lúc không làm chủ mình sẽ khiến em mất tất cả mọi thứ từ trước tới nay em gây dựng.

Theo như em nói, em đang có một mái ấm vô cùng hạnh phúc, trọn vẹn - hình ảnh mà không phải người phụ nữ nào cũng có được. Em hãy cố gắng tránh gặp riêng người đàn ông này, tránh tất cả những nơi có nguy cơ, tạo điều kiện cho hai người gặp riêng nhau.

Tuy nhiên, công việc không quan trọng bằng tình cảm gia đình. Nếu khi nào em cảm thấy thật sự không thể thắng nổi bản thân, lý trí, em cảm thấy nếu gặp lại người đó, em lại tiếp tục phản bội chồng thì lúc này em hãy quyết định chuyển công ty nhé.

Nói chung, cách giải quyết nào cũng sẽ có khó khăn, trở ngại. Điều cần làm hiện tại đó là em hãy thực sự tỉnh táo, nghị lực để tránh xa những cám dỗ. Em hãy lấy mục tiêu phấn đấu là duy trì một tổ ấm hạnh phúc trọn vẹn với người chồng yêu vợ và đứa con ngoan để có thêm sức mạnh.

Chúc em thành công!
Theo Trí Thức Trẻ

Để giảm stress và những áp lực trong công việc, dân công sở thường hay nói bậy để tạo tiếng cười. Nhưng dần dà, điều đó trở thành thói quen, đôi khi thành “mốt” khiến chủ đề nào, thậm chí bất cứ đối tượng nào cũng được họ đem ra làm đề tài để nói bậy.

Từ nói tăng, nói giảm… để pha trò

Ngoài hai từ nhàm chán để nói về công việc bàn giấy, hai chữ áp lực cũng đổ ập xuống khiến dân công sở vốn khá lành tính bỗng trở nên “dữ dội” trong ngôn từ nhừm xả stress và tạo không khí thoải mái cho môi trường ngột ngạt quanh mình. Những chủ đề được đem ra bàn tán cũng phong phú không kém nhưng tựu trung lại không hẳn chỉ là chuyện tào lao.

“Có thấy em Kiều tiếp tân mới vào không? Giọng nói như hết hơi khiến mình phải kề tai sát em ấy mới nghe được. Mà quần áo ẻm cư là như sương như gió, ngực đùi thì cứ ngồn ngộn lòi ra… Mỗi lần trình sếp ký là ổng muốn banh con mắt… Tui là dân “hai phai” mà lần ào thấy ẻm cũng còn muốn cần nữa là…”.

“Thế đã nhằm nhò gì? Em Liên phòng khách hàng mới là “số dzách” chứ. Ông không thấy cái kiểu hừng hực, hừng hực của ẻm à?”.

“Nhưng mà ghê ghê, gái gú gì mà lông mày tới nách, lông nách dài tới dưới…”.

Đến nói bậy

“Sáng sớm thôi mà làm gì ủ rũ vậy em?”.

“Chắc là tối qua không được chồng “quất” nên ỉu xìu luôn chứ gì?”.

Đó là hai câu mở đầu một ngày làm việc tại văn phòng Công ty truyền thông X của hai anh đồng nghiệp khiến các cô gái trong phòng cười rúc rích. Cho tới giữa trưa thì một cô cầm hợp đồng vừa không được sếp duyệt hậm hực quay về phòng.

“Sếp lại hiếp bà nữa à?” – một cô tò mò quan tâm.

“Chứ còn gì nữa. Mới hôm qua ổng kêu đổi lại ngày, vậy mà hôm nay ngứa háng kêu đổi lại như cũ…”.


Đi kèm theo đó là những từ văng tục khiến cả phòng bất kể nam nữ đều cười phá lên.

Có một thực tế phũ phàng đã được công nhận là những người hay nói bậy thường có một đầu óc thông minh, kiến thức phong phú, khả năng diễn đạt rất trôi chảy và óc hài hước cao. Họ thường là người của bộ phận kinh doanh, hoặc PR, hoặc marketing với phong cách khéo léo về giao tiếp. Họ diễn trò hay đến nỗi những anh chị em ở các bộ phận khác thường hay tìm đến để nghe họ nói nhằm… giảm stress trong công việc của mình.

Thế nhưng, do thói quen thích bóp méo sự việc để thảo mãn cái miệng thích chứng tỏ bản thân và thích làm trung tâm tạo tiếng cười cho cả văn phong mà mọi thứ xung quanh họ đều bị biến dạng và trở nên tiêu cực khi được họ chọn làm đề tài đả kích. Trước mặt khác hàng họ tro ra thân thiện, nhún nhường bao nhiêu thì khi quay lưng đi họ văng ra biết bao điều ghê tởm, rùng rợn về con người đó.

“Em ráng giúp chị nhé, xong đợt này bên chị thanh toán liền. Không có em thì chị biết nhờ ai bây giờ?”. Thế nhưng vừa cúp điện thoại xuống thì tra nghe một giọng khác cũng của chính nhân vật vừa ngọt ngào khi nãy: “Đ.M nó. Cái thằng lại cái. Đời tao ghét nhất là làm việc với mấy thằng bạn lại cái như mày…”.

“Bình tĩnh, nóng quá coi chừng mất kiểm soát chạy tới hiếp nó thì chết” một anh khác thêm vô để mở màn cho một cuộc văng tục, nói bậy đủ kiểu từ nhiều nguồn với 8,9 nhân sự trong phòng.

“Hiếp nó cũng chẳng bõ công. Người ngợm cứ ẽo à ẽo lợt. Hàng họ chắc cũng oặt ọe như thế. Nhìn là muốn mửa”.

Tình trạng “chửi bậy như hát hay” đã thành thành “mốt” trong các công ty. Ban đầu, tình trạng này chỉ xuất hiện ở một vài đồng nghiệp nam nhưng dần dà các chị em cũng “góp vui”, rồi kể cả một số sếp cũng văng tục chửi thề và nói bậy trong khi kiểm điểm các nhân viên… khiến cho việc chửi bậy, nói bậy càng trở nên “xôm” hơn bao giờ hết. Ai không nói bậy, chửi thề thì bị xếp vào xó và bị liệt vào hạng “cười mót”.

Hậu quả của trào lưu này là tạo ra một môi trường tiêu cực với những sở thích bóp méo sự thật, sẽ tiêm nhiễm vào đầu những ngôn từ vẩn đục tạo thành thói quen xấu.

Theo Hiên Châu (Mẹ yêu bé)

"Dài mỏ" chê bai ma cũ

Chị Hồng, 35 tuổi, nhân viên kế toán xưởng ở Đồng Nai kể lại: "Hôm đó tôi hí hửng mặc chiếc váy công sở chít eo màu vàng mù tạt đến cơ quan. Đây là chiếc váy cô bạn thân cùng công ty tặng dịp sinh nhật. Vừa bước vào cửa, em Yến cùng phòng đã lên tiếng bình phẩm, chiếc váy đúng màu thời thượng nhưng hơi sáng, làm nổi lên làn da bánh mật và vòng eo bánh mỳ. Mới sáng ra đã bị 'dìm hàng', tôi chẳng buồn phản ứng nữa".


Yến, 21 tuổi, cao ráo, xinh xắn với làn da trắng trẻo mới tốt nghiệp cao đẳng tài chính và xin vào làm ở công ty chị Hồng được vài tháng nay. Dù mới "chân ướt chân ráo" vào còn chưa ấm chỗ nhưng Yến nhanh chóng "nổi tiếng" với những câu chê bai "đẳng cấp" nhằm vào các cựu nhân viên của công ty. Không như những nhân viên mới khác thường khá giữ ý, kín tiếng, Yến tỏ ra sành sỏi, hoạt ngôn, lúc nào cũng hóng hớt chuyện của mọi người nhưng mục đích là để tìm điểm yếu mà "dìm". Quan điểm của Yến là phải "nắn gân" ngay từ đầu, không để "ma cũ" đè đầu cưỡi cổ.

Chị Hồng không phải là người đầu tiên được Yến "ưu ái" với những lời khen ngược như thế. Phòng có 5 người thì không ai thoát khỏi cặp mắt "cú vọ" của Yến kèm theo lời chê... khéo. Không phải chuyện quần áo thì cũng là túi xách lỗi thời, tóc tai không đúng mốt, đôi giày từ thời Napoleon...  Dường như, ngày nào không bới ra được điểm gì để chê là Yến như người "khó ở". Dưới con mắt của Yến, "chị Hương vừa thấp lùn một mẩu, lại thêm quả chân to như cột đình mà suốt ngày lại lênh khênh trên đôi giày cao gót, đến là buồn cười. Chị Nhung trang điểm kiểu nhà quê, đậm không ra đậm, nhạt không ra nhạt, đúng là thảm họa văn phòng. Chị An trông như bà mẹ có đến 8, 9 người con vậy".

Phòng của Yến là phòng kế toán nên toàn các chị em mà các chị cũng khá có tuổi, không cầu kỳ lắm về ăn mặc, thời trang. Vì tế, không quá khó khăn để Yến trở thành người trẻ tuổi nhất, ăn mặc sành điệu và biết nhiều về thời trang hơn cả, nhất là khi các chị suốt ngày bù đầu vào công việc, chăm sóc con cái. Thấy Yến chê bai nhiều, nhưng các chị cũng tặc lưỡi cho qua bởi một lẽ "cô ấy trẻ trung, thời trang hơn mình thật". Nắm được điểm chốt ấy, Yến ngày càng lấn tới, chỉ đến khi không chịu nổi, chị Hà mới lên tiếng "vâng, chị em tôi không thời trang bằng cô, nhưng chúng tôi làm việc bằng cái đầu, cái tâm của mình, chứ không phải đến công ty để soi mói, chê bai người khác".

Tung chiêu trị... "độc"

Vừa tốt nghiệp, Huyền Anh may mắn được nhận vào làm với vị trí trưởng nhóm biên tập của một dự án online. Vị trí là trưởng, nhưng với tuổi đời, tuổi nghề còn non trẻ nên cô thường bị các trưởng nhóm khác cho ăn quả "bơ". Các chị "ma cũ" không những không chịu giúp đỡ, chỉ dẫn cho Huyền Anh mà còn có xu hướng "dằn mặt cho biết trên biết dưới", gây cho Huyền Anh không ít rắc rối.

Làm về truyền thông, mọi trao đổi đều thông qua email. Thế nhưng, các trưởng nhóm khác trao đổi thì nhanh chóng, được trả lời đầy đủ, chỉ riêng cô nhân viên mới Huyền Anh là bị ngó lơ.

Một lần, có việc quan trọng cần xác nhận của một trưởng nhóm "gạo cội" nhưng gửi đi gửi lại ngót nghét chục lần, chị ta vẫn không phản ứng gì. Tới lần thứ 8, Huyền Anh đành tung chiêu, gửi mail và cc cho sếp tổng.

Ngay lập tức, "cây gạo cội" phải trả lời lại và không quên nhắc khéo Huyền Anh, lần sau đừng gửi cho sếp như thế nữa. Huyền Anh cũng không chịu nhịn, ngay lập tức, cô forward luôn những email đã gửi mà không được hồi đáp. Thế là từ đó, tuyệt nhiên không ai dám làm việc với cô theo tinh thần "ma cũ - ma mới" nữa.

Lấn lướt toàn phần

Tất nhiên, "ma mới" để có thể lấn lướt "ma cũ", mà lấn một cách hoàn toàn thì đòi hỏi phải có khả năng, trình độ thực sự. Chuyện xảy ra ở một công ty kinh doanh trong lĩnh vực truyền hình. Phòng kinh doanh đang khuyết vị trí phó phòng nên sau đợt nghỉ tết, sếp yêu cầu tuyển gấp. Tuy nhiên, người trực tiếp tuyển dụng là giám đốc, dù là trưởng phòng nhưng Ngà chỉ có mặt ở buổi phỏng vấn cuối cùng, để trao đổi về công việc mà thôi.

Phó phòng được sếp chọn lần này là anh chàng khá có tiếng trong giới kinh doanh lĩnh vực truyền hình, được mọi người gọi với cái tên NinhTT. Chẳng biết phải chi bao nhiêu tiền để mời được Ninh về nhưng sếp tỏ vẻ mừng ra mặt và chiều Ninh như chiều "vong" vậy.

Từ khi Ninh vào, Ngà như trở thành người thừa dù trên thực tế, chức danh của Ngà vẫn cao hơn Ninh một bậc. Thế nhưng, trong các buổi họp, Ninh bao giờ cũng lấn lướt, thậm chí còn lên tiếng nhắc Ngà: "Chị Ngà note lại để còn biết đầu việc mà quản lý nhân viên". Mọi kế hoạch Ninh đưa ra đều được sếp tán thành, nhân viên phòng kinh doanh ban đầu cũng hơi ngỡ ngàng nhưng sau khi bắt nhịp lại, thời thế đã thay đổi và nghiêng về phía Ninh là điều dễ hiểu.

Nhiều lần, Ngà đành đứng ngoài cuộc, để nghe Ninh thao thao bất tuyệt về kế hoạch mới, khách hàng mục tiêu và hướng tiếp cận... Thậm chí, Ninh còn đích thân training cho nhân viên và không quên mời cả Ngà tham dự.

Ngà biết, thời thế đã thay đổi, công việc chính của Ngà bây giờ hình như chỉ là quản lý đầu việc của các nhân viên, mọi hướng đi theo sự dẫn dắt của người mới. Nghĩ cũng buồn, nhưng Ngà chỉ còn biết tự động viên mình: bình tĩnh, chờ đợi thời cơ vẫn là tốt nhất.

"Ma mới" cướp cả người yêu của "ma cũ"

Trang là nhân viên phòng kế hoạch mới được điều chuyển vào công tác sau đợt sát hạch khó nhằn của công ty thực phẩm. Với lợi thế mặt xinh, da trắng, chân dài, không khó để Trang nhận được nhiều lời tán tỉnh của các anh trai trong phòng. Nhưng trong số đó cô lại không thích ai, ngoại trừ Minh, người yêu của chị Hồng - nhân viên phòng hành chính.

Chuyện là anh Minh và chị Hồng yêu nhau 2 năm, chuẩn bị tháng 9 năm nay cưới hỏi. Thế rồi một ngày, người ta thấy chị Hồng đến công ty với cặp mắt sưng húp, vừa khóc vừa kể lể với đám "bà tám" trong phòng: "Anh Minh có người mới, anh ấy chia tay em rồi". Và mọi người đều "ngả ngửa" khi biết người mới của Minh không ai khác chính là Trang chân dài.

Lợi thế xinh xắn, trẻ trung và ăn nói như "rót mật vào tai", chỉ trong 1 tháng, Trang đã làm cho Minh say mình như điếu đổ vì thỉnh thoảng cô lại lỡ tay làm rơi bộ hồ sơ và cúi xuống nhặt trước mặt Minh, vờ như vô tình để lộ vòng 1 nở nang, trọn trịa. Trang còn tặng thêm cho Minh vài món quà nhỏ như cài áo, bút viết, nhắn tin hỏi han khi Minh có chuyện không vui... Việc làm của Trang dần dần khiến chàng cảm động, nhất là khi chị Hồng lại tỏ ra chủ quan, nghĩ sắp cưới đến nơi rồi nên hoàn toàn không mảy may nghi ngờ đang có vệ tinh hấp dẫn vây quanh Minh, khiến chàng "đổ gục" nhanh chóng như thế.

Vào công ty, nhiều "ma mới" khá sợ sệt vì lo "ma cũ" hành, nhưng ngày nay, nhiều nhân viên mới nhanh chóng làm chủ, xoay chuyển hoàn toàn thế trận. Chỉ với vài chiêu nhỏ, các nàng đã khiến "ma cũ" phải chào thua. Nhưng xét cho cùng, "ma cũ" hay "ma mới" cũng chỉ là danh xưng thể hiện thời gian làm việc tại công ty. Hơn nữa, mọi người đi làm đều vì lợi ích của cá nhân và của công ty, vì vậy, đôi khi, cuộc chiến giữa "ma cũ" và "ma mới" là không cần thiết. Với những nhân viên thông minh, năng động thì "tập trung làm việc tốt, chăm chỉ, chịu khó và cầu tiến, xây dựng mối quan hệ đồng nghiệp thân thiết thì không còn lo gì chuyện ma cũ hay ma mới bắt nạt nhau nữa", chị Giang, nhân viên phòng sale một website điện tử cho biết.
Theo Sam - Anh Nguyên (Trí Thức Trẻ)

Thưa bác sĩ Liêm,

Hai đứa chúng cháu học cùng lớp và cùng xin vào thử việc tại một doanh nghiệp Nhà nước theo thông báo tuyển dụng trên báo. Hai chúng cháu đều là “tay không bắt giặc”, tức là không quen biết ai trong công ty đang tuyển người. Khả năng chuyên môn của cháu tốt hơn của bạn cháu (ai cũng công nhận). Thế mà chỉ tại cháu… xinh hơn bạn cháu nên cháu bị “củ hành củ tỏi” lên bờ xuống ruộng. Trong khi bạn cháu thì đầu xuôi, đuôi lọt (nghe nói sắp được ký hợp đồng chính thức). Lúc tâm sự riêng với nhau, bạn cháu bảo trong công ty mấy ông có quyền quyết định (sắp về hưu) đều muốn ngủ với cháu, chưa làm được việc ấy thì họ còn gây khó dễ. Họ bắn tín hiệu qua bạn cháu như thế. Cháu nghe mà phát hãi bác sĩ ạ.

Khi cháu nói chuyện này với người yêu để lấy cớ xin nghỉ làm thì anh ấy bảo phải cho mấy lão dê già ấy một trận. Hơn nữa, đang lúc kinh tế khó khăn, tìm được một việc làm chắc chắn không phải dễ. Anh ấy khuyên cháu cứ ăn mặc khêu gợi, gọi điện à ơi, ghi âm lại rồi sau này lấy đó làm bằng chứng tố cáo. Lúc ấy thì một là các ông ấy bị mất việc, hai là phải nhận cháu vào làm. Mà doanh nghiệp Nhà nước đã vào được rồi thì yên tâm đến lúc về hưu. Cháu chẳng mất gì cả.

Tuy nhiên, cháu chưa kịp lấy đủ dữ liệu để tố cáo thì đã gặp sự cố. Hôm ấy cả phòng đã đi ăn cưới của một anh trong công ty, bác trưởng phòng tranh thủ mời cháu vào phòng nói chuyện về “tương lai nghề nghiệp”. Mọi thứ có vẻ như rất bình thường khi bác ấy mời cháu uống nước, hỏi cháu về kết quả học tập ở trường, kinh nghiệm nghề nghiệp, về môi trường làm việc… Thế rồi cháu thấy người cứ rạo rực, không kiểm soát được. Cháu thiếp đi lúc nào không biết, khi tỉnh dậy cháu thấy mình vẫn ngồi trong phòng bác trưởng phòng, quần áo xộc xệch, thấy đau ở ngực vào vùng kín… Cháu hỏi: “Bác làm gì cháu?” Ông ấy tỉnh bơ: “Đừng có làm ầm lên thế, có muốn được ký hợp đồng vào công ty không?”. Lúc ấy đầu óc cháu như mụ mị, cháu nghĩ mình chẳng có bằng chứng gì để kết tội ông ta cả.

Cháu không dám kể với người yêu những gì đã xảy ra với ông trưởng phòng kia. Cháu sợ anh ấy không hiểu vấn đề lại nghi ngờ cháu. Nhưng bây giờ cháu cũng không muốn thu thập bằng chứng nữa. Cháu nghĩ nếu làm việc trong môi trường như thế thì chắc chắn các ông ấy không để cháu yên. Nhưng nếu bây giờ cháu bỏ tất cả thì cũng phí. Hay là cơ sự đã như thế này rồi thì cháu cứ vào công ty rồi sẽ tính tiếp?

Cháu hay đọc sách và vẫn cứ nghĩ người ở hiền sẽ gặp lành, ác giả ác báo. Tại sao một người như ông trưởng phòng kia vẫn tồn tại nhơn nhơn sau khi làm điều xấu xa? Nhiều lúc cháu nghĩ hay là đứng ra tố cáo ông ta, nhưng rồi cháu lại không đủ dũng cảm (cháu sẽ chẳng còn mặt mũi nào nhìn mọi người nếu mọi người biết chuyện ông trưởng phòng lạm dụng cháu) và bằng chứng rõ ràng.

Chuyện đã xảy ra được hơn một tuần nay rồi. Hiện cháu vẫn đến công ty bình thường, nhưng trong lòng cháu cứ như có giông bão bác sĩ ạ. Cháu không biết mình có thể chịu đựng được bao lâu nữa?


Theo bác sĩ cháu phải làm gì bây giờ?

(T.M)

Vừa đáng thương, vừa đáng giận

T.M thân,

Tôi đọc thư của cháu vừa thấy đáng thương vừa đáng giận. Tôi thấy buồn vì không biết bao giờ sẽ hết những việc như thế này khi mà còn rất nhiều bạn đọc – giới trẻ cũng như không còn trẻ - vẫn xem chuyện này là quá bình thường. Nhà triết học Hannah Arendt (1906-1975) nói: Chúng ta phải luôn luôn cảnh giác chống lại sự bình thường hóa cái xấu xa, bình thường hóa cái tệ hại, bình thường hóa cái dâm dục, không để những cái đó thành chuẩn mực trong cuộc sống hằng ngày.

Trước hết phải giải quyết ở góc độ tâm lý. Cháu phải có ý chí như thế này: Sắp tới, cháu sẽ có gia đình rồi sẽ có con (con trai và con gái). Hôm nay cháu “ra trận” đấu tranh là cho tương lai của các con mình, tức là nếu rủi ro chuyện ấy xảy ra với các con mình thì mình đã có kinh nghiệm chiến trường. Tuy nhiên, cháu phải có đồng minh (bạn trai mình có can đảm không?), có chiến thuật riêng và có chiến lược tập thể. Mình phải xác định mình là nạn nhân bị đánh thuốc ngủ, bị hiếp dâm chứ không phải mình là một phụ nữ yếu đuối bị lừa.

Mình phải dùng vũ khí của địch. Ông làm tôi mất danh dự thì ông phải biết là tôi cũng có thể dùng một đòn đánh tương tự, thậm chí ác hơn. Cháu nên mạnh dạn đến gặp thẳng ông ta với một tuyên bố duy nhất: “Ông làm tôi mất danh dự thì tôi cũng có thể làm như thế với ông. Tất cả tùy vào ông, không tùy vào tôi”. Có thể ông ta hứa hẹn cho cháu vào công ty, nhưng sẽ tìm cách khất lần rồi không có kết quả. Cháu tiếp tục đến gặp ông ta và bồi thêm một câu: “Ông sợ tôi chứ tôi không sợ ông. Tôi có những chứng cớ mà ông không ngờ”. Nói chung là phải gây áp lực tâm lý trên tinh thần trách nhiệm và cảm tính cái tội lỗi của ông ta. Kẻ gian, dù cáo già đến mấy, cũng luôn sợ người ngay.

Dưới góc độ đạo đức xã hội thì những chuyện như thế này chri có phụ nữ mới giúp được phụ nữ. Chỉ qua những áp lực như thế này thì pháp luật mới có ý nghĩa, những trừng phạt mới tác động đến kẻ xấu. Họ phải biết sợ, biết hành vi hiếp dâm là tội lỗi chứ chẳng vinh quang gì. Chuyện giờ chót ở Ấn Độ tháng Giêng 2013 phải làm bài học. Một cô sinh viên bị 6 người hiếp dâm trên xe buýt, rồi qua đời. Cả xã hội phản đối, Tổng thống nước này phải lên tiếng.

Bác sĩ Liêm
Theo Sinh viên Việt Nam

Cay cú ‘truy sát’ nhân viên cũ

Hồi rủ Kính về đầu quân cho công ty truyền thông -  tổ chức sự kiện mới mở của mình, anh Minh bảo Kính: “Chú có chuyên môn, anh có vốn. Anh em mình mà hợp tác thì chỉ có ngon trở lên. Chẳng mấy mà chú mua được nhà cho vợ”. Thế là hai anh em “bắt tay”. Từ ngày nhận chức phó giám đốc công ty, Kính lăn ra làm, từ đào tạo nhân viên đến tìm kiếm các hợp đồng, dự án… Công ty mới, các mối chưa nhiều, nhân viên chưa thạo việc, nên tiếng là phó giám đốc nhưng Kính phải để mắt hoặc tham gia cả những việc nhỏ nhất. Đợt nào có sự kiện thì có khi anh làm việc đến 1 – 2 giờ sáng.

Mặc dù làm việc vất vả nhưng đồng lương Kính nhận được không cao. Tuy nhiên, anh cũng hài lòng với cách giải thích của Minh rằng bây giờ đang giai đoạn khởi đầu, chính anh là giám đốc còn chẳng nhận đồng lương nào; lúc công ty đã kinh doanh hiệu quả thì chú sẽ được chia lợi nhuận chứ đâu như người làm công bình thường.

Mấy năm sau, khi công ty đã chạy ngon, hợp đồng ngày càng nhiều, tiền vào rất khá, Kính được tăng lương, so với trước thì con số chênh lệch là đáng kể, nhưng nếu so với vị trí và đóng góp của anh thì lại rất hẻo. Với vị trí đó, đóng góp đó, những công ty có quy mô và mức độ thành công tương tự trả lương cao gấp đôi.

“Chuyện chia lợi nhuận tôi không ảo tưởng, vì chỉ là nói miệng, nhưng tôi từng nghĩ anh ấy sẽ không để mình thiệt, vì rõ ràng chính tôi tạo ra sự thịnh vượng cho công ty. Chờ mãi, tôi chủ động đề nghị tăng lương, anh Minh ậm ừ nói sẽ xét, rồi nói lương chú so với mặt bằng là cao rồi. Tôi cũng có quan hệ với bạn bè đồng nghiệp, mặt bằng cao thấp thế nào, làm gì tôi không biết”, Kính chia sẻ về lý do nhảy việc.

Đợi mãi mới được tăng thêm 1 triệu đồng, Kính nản, cảm thấy công sức của mình không được ghi nhận và đền đáp xứng đáng nên quyết định nhảy việc. Sếp tỏ ra rất sốc trước quyết định đó, bảo Kính nghĩ lại và hứa từ tháng tới sẽ tăng lương gấp đôi so với trước đây. Nhưng đã muộn, vì Kính đã nhận lời với công ty khác.  Đi được hai hôm, Kính đã được “lính” cũ cho biết sếp Minh nói trước mặt mọi người rằng anh là kẻ tráo trở, phản bội, không có tình người… nên rất buồn bực.

Chuyện đó chưa nguôi thì Kính lại đau đầu vì thái độ của sếp mới dường như quay ngoắt 180 độ. Trước đó, sếp vui mừng, hồ hởi vì có Kính về đầu quân, tin tưởng giao trọng trách cho anh thì bây giờ, sếp lại tỏ ra nghi ngờ, xét nét, đặt thêm các “chướng ngại vật” để hạn chế quyền của anh, khiến anh không được thải mái ‘thi thố”. Rồi khi công việc có chỗ trục trặc, sếp có vẻ “đì” anh ra mặt.

Có người mách nhỏ, Kính mới biết sếp cũ đã nhờ người “rỉ tai” sếp mới rằng: Hồi ở công ty của Minh, anh đã nhiều lần gian lận bỏ túi riêng, nhưng Minh vì tình anh em vẫn bỏ qua, rằng Kính bị lật tẩy nhiều lần thì cay cú, vừa “ăn bẩn” vừa phá hoại công ty, khiến Minh đành chấm dứt hợp tác, nhưng để bảo toàn danh dự cho Kính, Minh không đuổi mà yêu cầu Kính tự xin nghỉ.

Biết kết quả đòn tấn công của mình đối với Kính, Minh cười đắc ý chia sẻ với một “đệ tử” rằng: “Thằng Kính giờ chỉ cần có một phốt nữa là bị giáng chức. Nó mà không chịu nổi, phải đi chỗ khác thì anh lại có cách giết nó. Nó không làm cho anh thì anh sẽ khiến cho nó không làm được ở đâu hết”.



Sếp đã ra tay thì chỉ có ốm đòn

Cay cú khi một nhân viên có năng lực bỏ việc chuyển sang chỗ khác là tâm lý của không ít vị sếp. “Nhiều sếp thẳng tay đuổi nhân viên khi họ không đáp ứng được nhu cầu của mình thì không thấy sao, nhưng nếu nhân viên bỏ việc vì công ty không đáp ứng được nhu cầu của họ thì lại thấy giận dữ, cay cú, thậm chí thù ghét. Họ không bao giờ chịu coi quan hệ giữa người lao động và người sử dụng lao động là quan hệ cung cầu bình đẳng mà dường như coi đó là quan hệ chủ tớ, nếu bỏ đi là phản bội, cho dù anh có đãi ngộ người ta bạc bẽo, trả công người ta không hề xứng đáng”, anh Trung, 26 tuổi, nói bằng giọng bức xúc.

Trung bức xúc vì anh cũng là nạn nhân thói thù dai của chị sếp cũ ở công ty làm biển quảng cáo. Chị vốn là đồng hương với Trung, ở quê, hai nhà chỉ cách nhau chừng mấy trăm mét. Khi Trung tốt nghiệp ngành thiết kế đồ họa và chưa tìm được việc làm, Dung, chị đồng hương đó, đã kéo anh về làm cho công ty chị.

“Chỉ mới về được ít lâu, tôi đã thành thiết kế chính ở đó, không phải vì tôi quá giỏi, mà vì không hiểu sao các anh cũ cứ lần lượt bỏ hết. Làm thêm ít lâu nữa thì tôi hiểu tại sao, vì chị bóc lột người ta quá, quản lý nghiệt ngã quá”, Trung tâm sự. Nhân viên bỏ việc 3 thì chị Dung chỉ tuyển thêm 1, dù chị nhận hợp đồng rất nhiều. Thế là số nhân viên ít ỏi phải lăn ra làm từ sáng đến khuya để kịp trả hàng, trong khi sếp vừa thúc giục vừa quát mắng, chê bai.

“Nhiều lúc đã 9 giờ tối, bọn em đói quá phải đi kiếm cái gì ăn đã, thế mà chị cũng mắng, kêu là vô trách nhiệm”, Trung kể. “Làm nhiều vậy mà chị không chịu trả lương theo sản phẩm, trong khi lương thỏa thuận của  em rất thấp. Chị nói em mới ra trường, thiếu kinh nghiệm nên chỉ trả vậy thôi. Em tìm hiểu mới biết, chị toàn tuyển nhân viên mới ra trường để trả lương bèo và dễ bắt nạt, người ta làm mấy năm chị cũng chỉ tăng cho vài trăm nghìn, nên họ mới bỏ đi. Thế nhưng hễ có người bỏ đi là chị nói họ không ra gì”.

Trung cũng thành người ra đi sau vụ bị ốm đến mức không làm cố được, phải nghỉ mất 6 ngày. Chị Dung bảo tháng có 4 tuần thì em nghỉ 1 rồi, trừ  1/4 tháng lương. Uất vì những lúc phải làm cả chủ nhật, làm đêm hôm cho kịp thì chẳng được tính thêm công, trong khi nghỉ thì trừ thẳng cánh vào đồng lương vốn đã quá hẻo, Trung xin thôi việc luôn, chấp nhận mất 2 triệu đồng tiền “ký quỹ” mà chị Dung giữ lại của tất cả nhân viên khi vào làm.

Sau đó, Trung đi xin việc ở mấy nơi có đăng tin tuyển dụng nhưng đều bị từ chối. Chính chị Dung nói thẳng cho anh biết, chị đã gọi cho các sếp những nơi đăng tuyển kia để cảnh báo họ về anh.

 “Chị ấy và chủ các công ty kia là dân trong nghề nên ít nhiều đều biết nhau. Chị ấy đã chủ động ra tay trước thì tôi không đỡ được. Chị bảo với họ tôi là loại phản chủ, ăn cháo đái bát, cái lúc tôi một gram kinh nghiệm không có, thất nghiệp đói dài, chị đã nhặt tôi về, giúp tôi có cơm ăn, đào tạo tôi được như hôm nay, thế mà tôi không lo làm, chỉ suốt ngày đòi hỏi, yêu sách, rồi xúi giục các nhân viên khác chống đối, gây hại cho công ty”.

Các vị sếp kia chẳng biết thực hay hư, nhưng nghe thế cũng sợ, gạt Trung ra luôn cho nó lành. Vì thế, Trung long đong mãi không tìm được việc, cho đến khi có một đàn anh khác tình cờ uống bia với cậu trong một bữa sinh nhật, thấy quý và hợp tính nên nhận về làm. Năng lực và đạo đức thể hiện trong thời gian ở đây dần dần mới giúp tiếng oan của Trung được gỡ bỏ. Anh được trọng dụng và có mức lương cao.

Trung cho biết, chị Dung vì là hàng xóm ở quê nên vẫn cập nhật được tình hình cậu “lính” cũ, biết được thành công của anh thì càng ghét tợn, nhất là khi công ty của chị ngày càng làm ăn bết bát bởi với phương châm “chặt chém khách hàng, bóp nặn nhân viên”, cả khách hàng lẫn nhân viên đều liên tiếp bỏ đi.

Giám đốc Minh, ông sếp của Kính trong câu chuyện phía trên, cũng đang đứng trước nguy cơ giải tán công ty, một phần vì kinh tế suy thoái, lượng khách hàng trong lĩnh vực truyền thông, tổ chức sự kiện giảm hẳn, nhưng phần lớn vì không có người “biết việc” như Kính – người hiện đã khẳng định được vị trí và uy tín ở chỗ làm mới dù trải nhiều gian nan - đứng ra lo mọi chuyện.

Kính nói: “Người giỏi không thiếu, nhưng có đến rồi cũng đi chứ không làm việc được với anh ấy. Nói chung ở anh Minh thiếu cái khí độ của một người làm sếp, đó là khoáng đạt, quang minh chính đại. Sếp mà cứ thù vặt, rồi lo nghĩ mưu hèn kể bẩn để trả đũa nhân viên vì những chuyện nhỏ như vậy thì khó mà thành công trong những việc lớn được”.
Theo Khả Khanh (Tri Thức Thời Đại)

Chỉ cần cái hộ khẩu Hà Nội, có vợ hay không chẳng quan trọng

Trâm Anh (Kế toán tại một công ty Cp chuyên vật liệu xây dựng) có "tình trường" với các anh có vợ được 2 năm. Bắt đầu vào công ty, cô dứt hẳn mối tình sinh viên một cách đơn giản nhẹ nhàng với lý do: "Anh ấy quê ở Yên Bái, em ở Ninh Bình. Tết nhất chạy đi chạy lại 2 nơi có mà phát hãi. Hơn nữa, em muốn "câu" được một anh Hà Nội, có cái hộ khẩu cho yên tâm".

Từ giã mối tình đầu, Trâm Anh bắt đầu tăm tia các anh ở Công ty. Khổ nỗi, công ty cô chuyên về xây dựng nên "các giai" hầu hết đã yên bề gia thất. Một năm 2 lần tuyển dụng thì đều tuyển về các anh ngoại tỉnh. "Ừ thì cũng được trai, ừ thì cũng tốt tính, nhưng mà không đủ tiêu chuẩn của em", Trâm Anh chép miệng.

Các anh chàng ngoại tỉnh không đủ tiêu chuẩn của Trâm Anh, nhưng các anh có vợ thì lại "ok". Trâm Anh tâm sự: "Em vừa đi xem bói, thầy nói số em phải chịu thua thiệt, kiếm một người có vợ hoặc đã lỡ 1 lần đò mà yêu". Không biết từ lúc nào, cánh chị em trong công ty xì xào bàn tán Trâm Anh đang bắt cá 2 tay, một anh đã đính hôn mấy tháng nữa thì cưới tạm gọi là anh số 1, một anh góa vợ mấy năm đang nuôi một cô con gái tạm gọi là anh số 2.

Vốn tính tình rất "biết điều", ai nói gì cũng một điều dạ hai điều vâng, Trâm Anh rất được lòng "hội bà tám" trong công ty. Vì thế, họ không làm to chuyện, chỉ thỉnh thoảng lôi ra "trà nước" cho qua buổi cơm trưa công sở.

Được một thời gian, "câu chuyện trà nước" ấy lọt vào tai vợ chưa cưới của anh số 1. Cô vợ chưa cưới lên công ty làm ầm lên, Trâm Anh sợ xanh mặt xua tay: "Đâu có đâu chị, em với anh ấy chỉ là đồng nghiệp bình thường".

Sau chuyện đó, không chỉ anh số 1 mà cả anh số 2 thấy lấp ló bóng dáng Trâm Anh là chạy "bay cả thước". Cô nàng ngậm ngùi: "Kiếm cái hộ khẩu Hà Nội khó ghê đó chị. Chắc sắp tới em phải chuyển công ty thôi, phong thủy đất này không hợp với đường tình duyên của em chút nào cả".

Tôi chả cần chồng, chỉ cần chiều

Khác với Trâm Anh, Kim Dung (28 tuổi, làm việc tại công ty quảng cáo trên đường Lê Đại Hành) có "lý lịch" rất ổn: Xinh xắn, gái Hà Nội gốc, có công việc ổn định, lại vừa du học thạc sỹ ở Úc về, cô nàng hội tụ đầy đủ yếu tố để có thể "bắn gục" bất kì chàng trai tự do nào, nhưng chuyện đời khó đoán...

Kim Dung từng nhún vai ngán ngấm, chê các anh chàng Việt Nam quá cổ hủ lạc hậu, trẻ thì chỉ lo ăn chơi, đến khi có tuổi có chút sự nghiệp thì bị "sư tử Hà Đông" kìm kẹp: "Thế nên, tôi thích các anh có vợ, mà vợ quê quê một tý càng tốt, các anh có vợ tầm trên U30 thường là thành đạt, biết chiều chuộng, có kinh tế. Thế mới đáng để tôi bỏ thời gian".


Anh "người yêu" Kim Dung làm cùng công ty, hơn cô 5 tuổi. Vợ chồng anh có 2 cái nhà, 1 cái nhà cả gia đình đang ở với 1 cậu con trai nhỏ, 1 cái cho thuê. Anh chàng mạnh tay đứng tên Dung thuê nguyên căn nhà đó, chỉ để mỗi khi "nhớ nhau" quá thì Dung lại về đó nấu nướng ăn uống, chuyện trò "tâm sự" với nhau một chút.

Dung cũng chẳng giấu giếm ai mối quan hệ của mình, những bữa "tâm sự" lúc chiều tối chưa đủ, 2 anh chị lại dẫn nhau đi ăn trưa, hôm nào có hẹn ăn trưa với bồ, Dung lại xin nghỉ buổi chiều. Cô còn bày cách cho anh "người yêu" đổi từ Iphone sang Back Berry, "Black Berry là dòng điện thoại dành cho doanh nhân, rất khó dùng và chế độ bảo mật rất tốt, cô vợ nhà quê mù công nghệ nhà "lão" còn lâu mới mò ra được".

Hỏi vì sao không chọn một anh chàng "giai tân" môn đăng hộ đối để yêu, Kim Dung chỉ cười: "Tôi chả cần chồng, chỉ cần được chiều. Lấy chồng rồi lại chả không lọ mọ như vợ lão kia, hết giờ làm hùng hục về cơm nước con cái đến bã ra. Mà tôi đang làm gì, tôi và anh ấy đang ăn ở một cửa hàng Pháp, với rượu vang ngọt lịm và nhạc violin kéo du dương. Nếu là bạn, bạn sẽ chọn điều gì"?

"Nghề chơi" cũng lắm công phu

"Cưa một anh trai tân khó 1, thì cưa một anh có vợ khó gấp trăm lần" là chia sẻ của Kim Dung. Phải biết điểm yếu của anh chàng là gì rồi đánh mạnh vào đó, "Anh ấy là một người lãng mạn, trong khi cô vợ khô khan, suốt ngày chỉ tiền tiền. Tôi mua tặng anh ấy những cuốn tiểu thuyết ngọt ngào của Marc Levy, làm cho anh ấy một hộp cơm được trang trí công phu, hay đơn giản là tách cà phê ấm áp vào những ngày anh ấy ở lại làm muộn.

 Sau rồi, tôi rủ anh ấy đi ngắm hoa loa kèn nở, đi thả diều ở Mỹ Đình... Những việc làm nhỏ đó đánh mạnh vào tâm lý của anh ấy, giúp anh ấy lại được trở về cái thời 18, đôi mươi. Thế rồi, tôi trở thành một phần không thể thiếu với anh ấy, tình cảm này không phải chỉ là thể xác, nó thực sự vững bền".

Khi được hỏi Kim Dung định nghĩa thế nào là "sự vững bền" khi anh hồng "hờ" bắt đầu thưa dần những buổi hẹn vì cô vợ "nhà quê" đã cảm nhận được điều gì đó, vì cậu con trai dạo này hay sổ mũi ẩm ương suốt ngày đòi bố, Kim Dung chỉ thở dài: "Không biết ngày mai ra sao, mình cứ sống cho hôm nay vui vẻ là được".

Một thời gian ngắn sau gặp lại Trâm Anh với cái bụng lùm lùm, cô nàng nước mắt ngắn dài: "Anh ấy hứa sẽ bỏ vợ cưới em mà cứ dền dứ mãi. Mới đây em phát hiện ra anh ta không chỉ cặp với em mà còn với mấy cô nữa, chỉ mình em dại... Theo cái đà này, em phải bỏ vào Sài Gòn sống quá. Trong nam người ta sống thoáng hơn, dễ thở hơn. Có khi em sẽ kiếm được cái hộ khẩu Sài Gòn cho em và con em được".

Cuộc sống có nhiều con đường, mỗi người chọn con đường cho mình. Đó là quyết định của mỗi người, khó ai có thể và có quyền can thiệp. Tuy nhiên, vẫn nên suy nghĩ và lựa chọn sau cho ngày mai của bạn là những ngày tươi sáng, chứ không phải là nụ cười trong chốc lát rồi ngậm ngùi mãi về sau. Lúc đó, những tổn thương dù được biện minh thế nào chăng nữa, vẫn sẽ xảy ra và góp phần làm dài thêm bản danh sách những bi kịch gia đình.
Theo Mai Phương (Trí Thức Trẻ)

Vì nàng là em gái sếp

Minh Phương, nhân viên hành chính của công ty S.M ở Cầu Giấy, vốn chỉ có cái bằng trung cấp kế toán nhưng ngay khi mới vào, cô đã được sắp xếp ở một vị trí mà người bình thường phải vài năm mới “leo” lên được. Ai ai trong văn phòng cũng “soi” xem cô có năng lực đặc biệt gì mà lại được trọng dụng đến thế.

Dù chẳng phải xinh đẹp “sắc nước hương trời”, cũng chẳng phải trẻ trung cá tính, nhưng  nàng công sở này luôn được trưởng phòng giúp đỡ từ A đến Z. Bình thường Phương rất ít khi phải làm gì, nhưng nếu “lỡ” mà các leader trong phòng có giao việc, Phương lại thỏ thẻ với các anh trong văn phòng “hôm nay em hơi mệt, anh làm giúp em nhé!”, lúc thì bảo với chị đồng nghiệp nữ “anh em mới đi công tác về nên em phải về sớm đón anh, nên chị làm giúp em nhé”. Hàng trăm ngàn lý do “trời ơi đất hỡi” được cô đưa ra để trốn tránh công việc, và lần nào thì cuối cùng trưởng phòng cô cũng ra mặt cứu nguy.

Lên văn phòng, Phương mặc kệ cho các đồng nghiệp làm thay cả việc của mình, cô hết chat chit rồi lại xem hàng mua chung trên mạng, cả ngày không thấy Phương đụng chân đụng tay vào việc gì. Hễ cô không vừa ý với ai, là người đó “lãnh đủ”.

Chẳng thế lại có chuyện, một hôm, chị Lan - đồng nghiệp của Phương bận việc quá, không giúp được cô, chẳng biết cô nói thế nào, mà ngay hôm sau chị Lan đã nhận được vài lời nhắc khéo của sếp trên về tác phong làm việc và hỗ trợ đồng nghiệp. Cả văn phòng đều ngơ ngác.

Nhưng cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra. Số là Phương phải mang một số hợp đồng cho sếp phó tổng duyệt, cô ung dung cầm đi rồi nhanh chóng mang về cả tập đã được ký và đóng dấu đầy đủ. Chuyện sẽ chẳng có gì nếu như trong số hợp đồng đó có một hợp đồng bất lợi, làm thất thoát của công ty cả trăm triệu đồng.

Sự việc vỡ lở, hóa ra, Phương vào phòng sếp phó tổng không thấy sếp đâu, sợ phải đi đi lại lại, cô bèn bắt chước kí và lấy con dấu trên bàn đóng luôn thể… cho nhanh. Tưởng sau chuyện đó, Phương sẽ “được” ra đi, nhưng cuối cùng, cô vẫn chễm chệ ngồi nguyên vị trí cũ.

Cuối cùng mọi người cũng “ồ à” khi được sếp trưởng phòng ghé tai, cô chính là em gái của sếp phó tổng.  Thế nên cả văn phòng, không ai là chưa từng làm giúp Phương việc gì, mà cũng chẳng ai muốn giao việc cho Phương, vì dù sao nàng công sở này cũng là em gái sếp. Ai cũng hiểu, một lời của nàng nặng tựa ngàn cân.

Chồng giàu thì có quyền lười

Câu chuyện “bá đạo trên từng hạt gạo” của Linh Hương, nhân viên văn phòng công ty H.C quận 1 đến giờ vẫn còn là truyền thuyết.


Chả là Hương tốt nghiệp một trường danh tiếng ở Sài Gòn, gia đình khá giả, với khuôn mặt ưa nhìn, cô nhanh chóng kết hôn với một đại gia bất động sản. Chồng Hương cũng muốn nàng ở nhà cho khỏe, nhưng Hương sợ mất mặt với bạn bè, cũng sợ bị mang tiếng ăn bám nên nũng nịu nói với chồng để mình đi làm, và nàng nộp hồ sơ vào công ty H.C.

Với bảng điểm đẹp đẽ, cùng cái mác Ngoại Thương, nàng nhanh chóng được nhận vào làm việc. Ngay ngày đầu đi làm, nàng đã khiến sếp choáng váng.

Số là nàng được sếp giao việc, cũng chẳng nặng nhọc gì, chỉ là đi lấy giấy tờ công văn trình ký, vậy mà chờ mãi không thấy Hương mang về. Sốt ruột, sếp bà gọi điện thì Hương hồn nhiên: “Chồng em rủ đi Spa, em quên chưa nói với chị, chiều về em làm chị nhé!”. Nghĩ là lần đầu, các đồng nghiệp cô còn thông cảm, nhắc khéo thì cô bảo “Làm thì làm, không làm thì thôi, chồng em có tiền, em đi làm chỉ để cho vui, mà không vui thì nghỉ!” Và tất nhiên là chưa cần sếp cho nghỉ, thì cô đã tự nghỉ vì “không vui”.

Em đẹp, em có quyền

Hương Linh là cô gái đẹp nhất phòng Sale của công ty truyền thông, quảng cáo C.V Nguyễn Chí Thanh. Linh từng là hoa khôi của 1 trường Đại học. Mới vào văn phòng, với làn da trắng,  cặp chân dài miên man và đôi mắt hấp háy biết cười, chẳng cặp mắt đàn ông nào trong văn phòng này là không hướng tới cô.

Với “vị thế” hoa khôi, đến văn phòng, Linh mặc định mình là trung tâm của vũ trụ. Đến văn phòng, cô chỉ ngồi giũa móng tay, xem phim, nghe nhạc Hàn… Hết giờ làm việc thì cô tung tẩy đi chơi, spa, đi du lịch.

Lạ một cái là, dù chẳng thấy cô gọi điện cho khách hàng bao giờ, nhưng thi thoảng Hương lại có những hợp đồng lớn hàng trăm triệu khiến các sale khác “nóng mắt”. Trong khi ai cũng hùng hục lao vào làm cho đủ chỉ tiêu, thì cô cứ ung dung ngồi chơi mà hợp đồng lớn vẫn cứ về đều đều.

Mặc dù rất không hài lòng với tác phong làm việc của cô nhân viên xinh đẹp, nhưng sếp của Hương Linh cũng không thể cho cô nghỉ, bởi người mang lại nhiều lợi nhuận, doanh số lớn nhất vẫn chính là cô.

Hóa ra, trước khi vào làm sale ở C.V, Hương Linh đã từng là chuyên viên đối ngoại của một khách sạn lớn, nơi có rất nhiều những khách hàng “tiềm năng” cho công việc sau này của cô. Những hợp đồng lớn của cô cũng bắt nguồn từ đó.

Ngoài ra, Hương Linh còn là con gái của một sếp to trong thành phố. Vị nể bố cô và cũng là để “nịnh đầm”, hợp đồng cứ “từ trên trời rơi xuống tay” cô con gái rượu. Bố cô cũng thường xuyên gửi gắm cô cho các “chú” giúp đỡ, thế nên cô nghiễm nhiên trở thành nhân viên sale số 1 của công ty, vì xinh cũng là lợi thế.
Theo Bạch Dương (Trí Thức Trẻ)

Sâu Ciu Blog