vietnamese Tiếng Việt english English
Hôm nay:
Tin mới đăng:

Ước một khoảng trời

Ước một khoảng trời bé nhỏ không tên
Cho ta trốn những ồn ào cuộc sống
Cho ta trốn những nỗi buồn thầm lặng
Trốn vào em cho bớt nỗi nhọc nhằn...

Ước một khoảng trời rực nắng giữa mùa đông
Có mắt em long lanh và... bờ môi nóng
Có cả vòng tay khi ta xiết chặt
Môi kề môi hòa nhịp đập... khát khao!

Ước một khoảng trời rất rộng và cao
Để ta hét cho muộn phiền tan biến
Để ta thả hồn mình theo gió cuốn
Đi tìm em trong sâu thẳm những...niềm đau

Ước một khoảng trời để mãi mãi còn nhau
Dẫu cuộc sống mong manh giữa những điều được- mất
Dẫu trái tim có khi không sống bằng cảm xúc
Nhưng nguyện với lòng mình ta dám sống và yêu

Ước một khoảng trời chỉ mãi một tình yêu
Để ta cháy hết những nhiệt tình tuổi trẻ
Để cuộc sống luôn tràn ngập niềm vui không bao giờ đau khổ
Nhưng chợt nhận ra rằng ta đang ước...một niềm đau!

khoang-troi

Hoàng hôn

Cánh đồi chập chững phủ hoàng hôn
Chót vót núi cao khói trắng dồn
Một bóng cò già bay gấp gấp
Để còn đeo đuổi ánh trăng non

Mặt biển nhanh nhanh đổi sắc trời
Vài tia nắng rọi mịt mù khơi
Xa xa thấp thoáng thuyền về trễ
Ghé lại bờ vàng cát lả lơi

Thơ thẩn bước đi những chú bò
Đong đầy bụng cỏ ngỡ mình no
Lơ ngơ đâu biết đàn chim đậu
Ríu rít trên lưng chắc hát hò

Cao cao lơ lửng cánh diều bay
Thỉnh thoảng vui đùa với bạn mây
Câu hát ngô nghê cùng sáo trúc
Mải mê vướng phải lũy tre gầy

Tiếng buồn vội vã bạn lòng ơi
Lả lướt ngang qua xé góc trời
Chiếc bóng lơ thơ sầu lặng lẽ
Niềm riêng với nỗi nhớ chơi vơi

hoang-hon

Anh đi nhé

Anh đi nhé nơi phương trời gió bụi
Em trở về trơ trọi với riêng em
Tình chúng ta qua những tháng ngày êm
Em gom lại viết thành tên kỉ niệm

Em không giỏi giấu niềm đau vây kín
Nên vụng về gói ghém lại trong tim
Ngày mai sau nếu anh có đi tìm
Xin hãy mở ở từng trang hồi ức

Nơi ấy chứa biết bao điều rất thực
Trọn vẹn nơi sâu thẳm hồn em
Là tháng năm ta đã sống êm đềm

Bao cay đắng - ngọt bùi ta đã trải
Giờ chỉ còn lại những mảng niềm đau
Người yêu ơi nếu có kiếp sau
Em vẫn xin nguyện cùng anh hẹn ước

Duyên số như quân bài cá cược
Em vụng về lỡ chọn đến canh thua
Thì thôi nhé người ơi em dặm bước
Trên con đường phía trước – hướng không anh

Trái tim yêu nay đã vỡ tan tành
Tòa tháp kia cũng nát thành trăm mảnh
Thôi là hết tình yêu như mộng ảo
Đã vô hình như giọt nắng hư hao

Người mãi hỏi vì sao em chẳng thể
Sống một lần cho thỏa những đam mê
Câu hỏi ấy xin người em chẳng đáp
Bởi cuộc đời đâu chỉ có riêng em.

anh-di-nhe

Tiếc nuối!

Một ngày nào đó ta nhìn lại cuộc sống,
Chợt giật mình nhận thấy nhiều nỗi đau
Có những thứ tưởng chừng như xa lắm
Bỗng chốc trở về như gió thoảng mây bay

Một ngày nào đó ta nhìn lại bản thân
Sao thấy ngây thơ, vụng dại quá
Thấy vụt mất bao nhiêu điều tốt đẹp
Giữ cho mình toàn nỗi truân chuyên.

Một ngày nào đó ta chuẩn bị xuôi tay
Thấy tiếc nuối bao điều chưa làm được
Thấy cuộc đời sao hiu quạnh và cô đơn quá
Thèm vòng tay ấy giữ ta yên ổn và thanh bình.

Ôi cuộc sống muôn đời vẫn thế!
Quay nhìn lại lòng luôn ước “giá như”
Và mãi mãi không bao giờ là đủ
Đến khi nào ta mới thấy được yêu thương!

GỬI TẶNG ANH – “LÃO GIÀ” CỦA EM!

tiec-nuoi

Mưa chiều nhớ

Lại chiều nay tôi ngồi đếm mưa rơi
Mưa hối hả trên nỗi buồn xa vắng
Biết không em cái nỗi buồn thầm lặng
Chưa bao giờ anh kể chuyện về mưa

Ngày ấy chiều mưa mình ước hẹn
Câu hẹn hò sao ngọt tận bờ môi
Như giấc ngủ sâu anh chìm trong cõi mộng
Em là ai hay thiên thần nhỏ

Ngày xưa ấy chiều mưa Hà Nội nhớ
Đường phố vắng mưa ướt hai tâm hồn nhỏ
Cả đường dài mưa không ngừng đổ
Mưa xối xả trên mái hiên nhà hai bên phố

Ngày xưa ấy chiều mưa anh lỡ hẹn
Em giận hờn hai mắt đỏ lệ hoen
Tại mưa đó em đâu khóc
Em chỉ buồn mình em đứng đợi chờ

Chiều hôm ấy Hà Nội mưa tầm tã
Nép bên em lần cuối để rời xa
Tiễn anh đi hạt mưa rơi xối xả
Ướt bờ mi mưa hay giọt lệ em.

Chiều hôm nay Biên Hòa mưa hối hả
Anh một mình phòng vắng trắng mưa xa
Để nỗi buồn theo mưa gio lang thang
Em có biết chiều nay anh buồn lắm

Giang đôi tay gầy ôm nỗi cô đơn
Nhặt đau thương chắp thành nỗi nhớ
Hà Nội hôm nay mưa không nhỉ
Em có còn ngồi nhớ chuyện mưa xưa

mua-chieu-nho

Người đi tìm ảo ảnh

Một kiếp người trôi qua trong mộng tưởng 
Ảo ảnh nào thành sự thực đâu em?
Anh vẫn tin hay anh vẫn luôn thèm
Chuyện cổ tích tình yêu trong trần thế

Anh cứ tưởng tình yêu là không thể
Ở đâu xa, nào ở trước mặt mình
Để anh đi, tìm mãi một mối tình
Mà không biết chính em là kết quả.

Ôi ảo giác cuộc đời oan nghiệt quá!   
Khi anh biết tình em là tất cả
Cũng là lúc anh đã phải mất em
Bởi mỗi người luôn có những hờn ghen

Chính vì thế mà tràn đầy đau khổ
Chuyện tình yêu đặt đâu là đúng chỗ?!
Chỉ chân tình mới đến được với nhau.
Giữa cuộc đời luôn lẫn lộn vàng thau

Thì tình em là điều anh còn thiếu
Giờ anh hiểu, nhưng cuộc đời cuốn chiếu
Thời gian qua, không lấy lại được rồi
Biết không em, có những lúc anh ngồi

Suy ngẫm lại - cuộc đời như trôi vội
Anh tự thấy lòng mình đang sám hối
Biết lầm lỗi, tuy đời không buộc tội
Để ngậm ngùi an ủi một niềm đau.

ao-anh

Thuyền em

Mong bến của em hai tiếng bình yên!
Em trao anh bao yêu thương hò hẹn
Bên bến sông quê bên lở bên bồi
Mùa cỏ xanh nối hoa vàng rợp lối
Tìm về quê hương điệu lý thương nhau

Quê hương anh xứ Nghệ đượm màu
Màu của sông Lam với núi Hồng nghiêng bóng
Hòa quyện vào nhau tình người đượm thắm
Như mùa nước sông ăm ắp phù sa

Em gửi chút tình nhỏ của mình bên anh đó
Để tình anh là bến đỗ, em là thuyền trôi
Trôi miên man giữa dông trời gió biển
Gió trời thương mang bến đón thuyền về

Em trở về với bến yêu thương ấy
Ngày qua ngày thuyền và bến bên nhau
Nhưng biết chăng bến có dài lâu
Để thuyền đợi chờ trong nhớ nhung khắc khoải?

Dẫu biết thời gian một đi không ngoảnh lại
Dòng đời cứ mãi trôi về nơi xa xăm ấy
Phiêu dạt mây trời giữa bốn bề sông núi
Thuyền nguyện theo bến tới chốn này


Nhớ tình cũ

Anh nhớ em, nhớ những buổi chiều
Gió lạnh đìu hiu anh với em
Làn gió nhẹ làm tóc em bay
Anh với em cầm tay nhau hát
Khúc nhạc tình si, ôi khúc nhạc

Lòng rộn ràng theo nhịp tình ca
Anh bâng khuân mơ màng theo gió
Từng cơn nhẹ lướt thướt tình xa
Anh say em như tỉnh như mơ
Tim rung động luân chuyển theo đó.

Chiều hôm ấy làm anh nhớ mãi
Nhớ nụ cười nhớ tiếng em ca
Nhớ chiều mưa hạt rơi lanh ngắt
Tay trong tay thắt chặt tình ta
Mưa vẫn rơi, nhưng lòng không lạnh

Trái tim em thắp lên ngọn lửa
Truyền cho anh hơi ấm tình yêu
Buổi chiều nay trong lòng cô quạnh
Trời cứ mưa và gió cứ lay
Chiều thứ bảy màu hồng phôi phai.

Chôn vùi anh chiều dài nỗi nhớ
Công viên buồn cỏ xanh lá úa
Đưa buổi chiều vào cõi mộng xưa
Những kỷ niệm chỉ là dĩ vãng
Cho anh yêu chớ đừng quên lãng
Những tháng ngày và nỗi chờ mong.

Minh Phượng

nho-tinh-cu

Khi em nghĩ về anh

Khi em nghĩ về anh
Mọi thứ như ngừng lại
Mây ngừng bay mê mải
Hoa ngừng nở ngát hương

Mưa nắng cứ thất thường
Nhớ anh thì sao biết?
Giữa dòng người mải miết
Em vẫn cứ mênh mang

Cuộc đời lắm trái ngang
Tình yêu lại muôn vẻ
Em vẫn luôn là kẻ
Vẽ ranh giới đôi ta

Nhung nhớ dù thiết tha
Cũng không sao nói được
Trái tim em nhu nhược
Mà rất đỗi cứng đầu

Em ngồi hứng buồn rầu
Đong từng giọt  kí ức
Hương tình đang rạo rực
Mà em bướng bỉnh hoài!

Em cứ thích mệt nhoài
Trong ghen tuông giận dỗi
Khi thấy mình có lỗi
Lại chẳng dám hé môi

Tình anh liệu có vơi
Khi tình em dang dở?
Khi lòng em trăn trở
Về tương lai mong manh

Khi em nghĩ về anh
Xung quanh là biển rộng
Con sóng – em – lồng lộng
Ôm mãi chiếc thuyền – anh.

Khi em nghĩ về anh
Tình yêu là ngọn lửa
Đốt cháy em- ngang ngạnh
Xây tình ta trong xanh.

khi-em

Khoảng lặng

Xin hãy để mẹ ngồi chốn ấy
Bên cầu ao cây khế những trưa hè
Xin hãy để hiên nhà lưu bóng mẹ
Con tìm về trong mỗi bước đi

Là bóng gầy trên vách những đêm khuya
Ru con ngủ những đêm nồng oi bức
Đôi tay mẹ nhịp nhàng đưa chiếc quạt
Cho con vào nhưng giấc mơ êm

Con thấy bên kia là thiên lý bên thềm
Là chùm khế bên ao con chờ mẹ hái
Là hương ổi trái mùa thơm đến vậy
Là mùa hồng mẹ giã cốm nếp xanh

Là cả cầu tre lắt lẻo ghập ghềnh
Quang gánh nặng trên đôi vai kĩu kịt
Những củ sắn vẫn đượm mùi khói bếp
Là cá rô đồng, rau cải nấu canh.

Là quả cà, rau má, nải chuối xanh
Là bữa ốc mẹ mò những ngày đông buốt
Là bồng bồng khoai bàn tay mẹ tước
Vẫn ngứa hoài đến tận hôm nay…

Là những chiều con chờ bóng mẹ gầy
Đổ dài nơi rặng tre đầu ngõ
Là bánh rán mỗi buổi chiều tan chợ
Ấm lòng bao nỗi trẻ thơ

Có lẽ lâu quê ngoại mẹ chưa về
Lá tre rụng mấy mùa, đò cắm sào lặng lẽ
Là ánh mắt của bà dưng dưng lệ
Nó vất vả một đời lặn lội đường xa..

Lo con thơ, ông bà nội tuổi già
Là bố ốm mẹ một mình gắng chở
Là cuộc sống trượt dài trong đói khổ
Sóng đời xô chân mẹ từng cơn.

Vẫn dang tay che trở lấy đàn con
Lén lau mắt thương những ngày đói lạnh
Chân đất, nón mê lo nồi cháo loãng
Vỗ về yên cái đói những ngày mưa

Và có những khi con đất khách trở về
Xa chốn thị thành về tường rêu mái cũ
Về với mẹ từng mũi kim sợi chỉ
Vá đời mình mong kín lại đời sau...

Những phút yên bình đáng quý biết bao
Cả đời mẹ kín những trang khó nhọc
Chỉ dấu chấm xuống dòng sang trang khác
Là khoảnh khắc trầm là một chút bình yên

Con chụp bao khoảnh khắc êm đềm
Nhưng với mẹ góc đời nào cũng dậy
Con chỉ bắt cái hữu hình giữa đời vẫn thấy
Nhưng cái vô hình về mẹ - là tâm

Chẳng thể xóa đi những khát vọng âm thầm
Chẳng thể hiểu những nỗi buồn sâu lắng
Chẳng thể thấy những điều thầm lặng
Xin ghi lại trong lòng đời mẹ vì con…

Mẹ là quê hương là kí ức tâm hồn
Là chốn tìm về mỗi khi con vấp ngã
Xin đừng để nỗi buồn trong mắt mẹ
Nghẹn lòng... mỗi bước... xa quê...

Đào Công Bộ

khoanh-khac

Những lời em muốn nói

Bao ngày qua em thầm suy nghĩ
Cơ may nào cho em gặp lại anh
Mối tình đầu em đã để vụt mất
Giờ đớn đau nhận ra mất anh rồi!

Thời sinh viên em ngây ngô khờ khạo
Chưa biết rung động trước cái nhìn của anh
Em tự xây bức tường khoảng cách
Ngăn anh không thể gần em hơn.

Rồi từng ngày anh quan tâm, chăm sóc
Em nhận ra mình đã yêu anh
Nhưng anh ơi! Tình yêu và ý chí,
Giữa đôi bờ em lưỡng lự băn khoăn.

Em quyết tâm học cho kỳ được
Bỏ anh bơ vơ bên cạnh em
Trong thầm lặng anh vẫn cố gắng
Cho em cảm giác được yêu thương

Đáp lại tấm chân tình anh gửi
Em rụt rè, không quả quyết yêu anh
Vờ như em đã có người thầm nhớ
Em vô tình làm tổn thương anh

Anh tôn trọng điều em đã lựa chọn
Bước ra đi mà đôi mắt buồn
Em trông theo mà tim thắt lại
Tình duyên mình đã cắt ngang chừng

Dù vất vả với bộn bề công việc
Nhưng không phút giây nào em ngừng nhớ anh
Em tự trách cái tôi quá lớn
Không níu giữ những gì thương yêu

Trong đêm lạnh hay ngày mưa gió bão
Em ao ước được nhìn thấy anh
Người đã cho em biết tình yêu đích thực
Không ồn ào mà sâu lắng trong tim

 Trên con đường thu ngày xưa anh và em cùng bước
Bỏ qua sự hối hả của cuộc sống mưu sinh
Em chọn cho mình ghế đá quen thuộc
Như muốn giữ lại ký ức ngày xa xưa.

Em vẫn một mình đi, về trên lối cũ
Người có đôi còn em lẻ bước đi
Có lẽ duyên phận đôi ta chỉ đến vậy
Anh bước đi em mãi trông theo.

Ngồi một mình trông về nơi xa vắng
Nơi có anh -  người em đã chối từ
Cầu chúc anh hạnh phúc bên người mới
Người yêu anh hơn em đã yêu anh

Nếu có cơ hội dù nhỏ bé
Em vẫn mong được gặp anh một lần
Để nói ra điều em thực sự muốn
Anh chính là mối tình đầu của em

Em yêu anh hơn những gì em nói
Nhớ mong anh dù lúc vui,  buồn
Là người em muốn gửi tâm sự
Trao niềm tin suốt cuộc đời này!

em-yeu-anh

Nỗi nhớ riêng mình
(Nguyễn Văn Lộc)

Nỗi buồn ta thăm thẳm tựa đêm đen
Dài nỗi nhớ và sâu dòng nước mắt
Tay ta với ánh sao, không nắm chặt
Ôi, Ngân Hà, Ô Thước có còn không?

Ta chờ ư?
Thuyền lần nữa sang sông?
Vẫn mong nhớ, dẫu biết là vô vọng
Chiều vẫn êm đềm, lòng ta sao có sóng?
Vỗ ngập bến bờ…
Xô vỡ cuộc tình tan…

Nỗi buồn ta
Cao tít đại ngàn
Níu cơn gió gửi niềm tin xa hút
Bà Nguyệt, Ông Tơ kết tình ta hẫng hụt
Cho nỗi buồn cứ gặm nhấm ngày đêm?

Đợi chờ ư?
Người đã phủ bức rèm?
Ngăn cách tình ta, đẩy ta vào ngõ cụt.

Ta vẫn hẹn đời mình trong xa hút,
Vẫn đợi chờ dẫu thuyền đã sang sông.

noi nho

Nhớ thương

Em đi về bên ấy
Trời đầy gió đầy mây
Anh đi về bên này
Đường đầy hoa đầy nắng
Một dòng sông xanh thẳm
Chảy mãi giữa đôi bờ

Nghe xa xa tiếng sấm động cơn mưa
Anh lo em đường trơn lạnh ướt
Thương bước chân em tảo tần mải miết
Như con cò lặn lội thâu đêm

Anh ước gì được đến bên em
Chẳng có dòng sông nào ngăn cách
Để cầm tay em dịu dàng tha thiết
Nói một lời yêu thương

Anh không vượt qua được dòng sông
Cũng không thể vượt qua nỗi nhớ
Ngày dài quá và đêm rộng quá
Biết bao giờ anh hết chơi vơi

Sông cứ chảy ra biển khơi
Em cứ chảy theo dòng đời vô tận
Anh cứ giữ một tình yêu thầm lặng
Mang nhớ thương khỏa lấp đôi bờ
Và mang em vào trong cả giấc mơ

nho-thuong

Ngày anh đến

Em nằm mơ một ngày trời thôi nắng
Sóng thì thào lời của biển bao la
Ngọn gió nào trở về từ phía xa
Nghe trong gió vị nồng nàn của biển

Là một ngày tâm hồn em xao xuyến
Con tim đập vội những nhịp đắm say
Em tìm lại anh trong hơi ấm bàn tay
Trong ánh mắt có màu hoàng hôn tím

Là anh sau tháng ngày em mỏi kiếm
Trong triệu con người xa lạ không tên
Có bao giờ anh biết đêm từng đêm
Cõi lòng em chơi vơi trong nỗi nhớ

Những ngày không anh dài hơn vạn thuở
Cô đơn về trong giấc ngủ riêng em
Buồn tủi. Hân hoan. Mạnh mẽ. Yếu mềm
Sao anh hiểu thế nào là trống vắng

Anh có từng qua con đường đầy nắng
Trưa hè khẽ gọi một nửa xa xôi
Có từng ngoái nhìn chiếc bóng đơn côi
Lặng lẽ đi về mỏi mòn năm tháng

Ngày anh đến chắc bầu trời thôi nắng
Dẫu là mơ em vẫn thấy anh cười
Nghe trong gió tha thiết những lời
Lau khô mắt em hoàng hôn ấm áp…

ngay-anh-den

Gửi vợ

Anh viết cho em dòng thơ tâm sự
Vì anh là người hạnh phúc nhất đời
Anh ước gì được làm tàu bay nhỏ
Chở em bay đi khắp thế gian này…

Anh gặp em giữa mùa đông buốt giá
Nhìn em cười với ánh mắt hồn nhiên
Anh cảm nhận được điều gì hạnh phúc
Làm loạn nhịp trái tim hồng trong anh

Rồi một ngày nhận tin em gửi đến
Anh mở đọc mà cứ nghĩ là mơ
Anh đã hiểu qua đôi dòng tâm sự
Hình bóng anh có trong đôi mắt em

Rồi một chiều giữa mùa đông tuyết trắng
Đi bên em mà lòng không giá lạnh
Tâm hồn em làm tim anh ấm áp
Mặc mưa phùn giăng lối ngập đường đi

Đến bây giờ anh chắc em còn nhớ
Giây phút môi anh chạm môi em
Em gục đầu vào vai anh e thẹn
Nụ hôn đầu đẹp lắm phải không em?

Anh biết rằng đó là ngày định mệnh
Đã kết đôi tâm hồn hai chúng ta
Anh vui mừng vì tình yêu tìm được
Cảm ơn trời đã cho anh gặp em

Ngày cưới em đó là ngày hạnh phúc
Thoả mong ước bao nhiêu ngày chờ đợi
Anh biết rằng từ đây em sẽ mãi
Là vợ yêu ở trong trái tim anh

Em trao anh cả tình yêu tuổi trẻ
Cả cuộc đời bé nhỏ dành cho anh
Vì tình yêu em dành cho anh cả
Làm chồng em hạnh phúc quá em ơi

Hãy hứa rằng mãi yêu anh em nhé
Anh cũng hứa làm người chồng chung thuỷ
Để gia đình mãi luôn luôn bền chặt
Để em yêu anh yêu mãi muôn đời.

gui-vo

Người đàn ông đeo nhẫn

Nơi ấy mùa này nóng lắm phải không anh?
Cái nắng tháng năm vàng hoe cháy tóc
Em thương lắm cái trở mình nặng nhọc
Giấc ngủ vùi lăn lóc có tròn đâu…

Biển xa bờ nên sóng biển bạc màu
Em xa anh nên cồn cào… tim nhớ
Nghĩ về anh em nhói từng nhịp thở
Hạnh phúc ngọt ngào anh chắc…có tên em!

Gánh ưu phiền em tự chất nặng thêm
Chòng chành quá một miền kí ức
Trái tim non mềm tưởng vẹn nguyên trong ngực
Nào ngờ đâu…hằn xước tự bao giờ…!

Dẫu em biết rằng là thực chẳng phải mơ
Vẫn ngơ ngẩn trước đường tình ngược lối
Anh như nắng như mây cao xa vời vợi
Ngỡ gần thôi mà tít tận chân trời…

Đêm hạ nồng em tự rót đơn côi
Ngủ ngoan nhé! Người đàn ông đeo nhẫn
Đường tình không anh – em biết là số phận
Vẫn chấp nhận dại khờ nghiêng nỗi nhớ về... anh!

dan-ong-deo-nhan

em-chang-hoi-tiec
Em chẳng hối tiếc đâu

Khi một mình đối diện với nỗi cô đơn sầu muộn
Em nhớ anh và quên rằng ta từng đã chia tay
Cuộc đời suy cho cùng ra đúng chỉ là một vòng xoay
Chậm chạp quay cuồng rồi cuối cùng cũng về chung một đích

Thế thì tiếc gì đâu vài vòng luân hồi quả kiếp
Vạn năm dài em cũng xin đợi để yêu anh
Chỉ xin tình yêu kia đừng như quỳnh hoa nở về đêm quá đỗi mong manh
Không đẹp được đến ban mai cho người đời chiêm ngưỡng.

Hạnh phúc đơn giản chỉ là yêu, hiểu và hướng về nhau
Sao ta phải mải miết đi tìm bao điều vô nghĩa khác
Nếu có tình yêu dẫu mỗi chúng ta có là hạt cát trên sa mạc
Cũng sẽ hơn ngàn vì sao lẻ loi trên dải thiên hà.

Tình yêu không có nghĩa là ta luôn phải ở cạnh nhau
Vai kề vai, tay trong tay đến từng giây từng phút
Chỉ mong trong mỗi giấc mơ của anh, em luôn có mặt
Ý nghĩ đầu tiên khi anh thức giấc …cũng là em.

Xin đừng yêu em như một thói quen
Như vật dụng, như người thân, như những gì trong tầm tay với
Hãy yêu em khi cảm xúc khát khao, nhớ mong bùng cháy
Khi nỗi sợ mất nhau làm quặn thắt tim mình.

Tất cả  những gì em có và cần chỉ là một chữ tình
Không duyên phận, không kề cận, không công khai, không cần ai minh chứng
Em đánh đổi cả thế gian, cả vạn năm của kiếp này, kiếp trước
Để có thêm những ngày hạnh phúc ở bên anh.

Và anh ơi, có tình yêu rồi, em chẳng hối tiếc đâu!

Tình mơ

Anh đến trong đời em như một giấc mơ
Như câu thơ vang lên từ tiềm thức
Như giây phút xuất thần không lặp lại
Như ảo ảnh, khói sương, bong bóng, cầu vồng

Em từ lâu đã muốn chôn kín trong lòng
Những ước vọng, khát khao, đam mê, cảm hứng
Những mối tình trái ngang, những buồn vui, say đắm
Những khoảng khắc vinh quang, những trải nghiệm ngọt ngào.

Anh là người đàn ông đến sau
Xóa hết những buồn đau kiếp trước
Khi cảm xúc  bùng lên thiêu đốt
Bao chênh lệch, đắn đo sẽ theo gió bay đi.

Em có mãi chỉ là người đàn bà yêu
Ngồi im lặng giữa căn phòng cô quạnh
Miệt mài vẽ những trái tim vô định
Những trái tim như ánh mắt anh nhìn?

tinh-mo

Ngày tháng trôi

Ngày nối ngày, ngày qua quá nhanh
Hoàng hôn cách bình minh mấy lả
Thế giới già đi, mọi sự cũng đổi thay
Sao Hôm nở chưa kịp tàn Sao Mai đã mọc

Và ngày qua lại tiếp đến ngày qua.

Câu thơ viết tặng anh lẽ nào dành cho người khác
Bài hát ngày xưa giờ đã không ai hát nữa rồi
Em gắng sức  nhưng làm sao giữ nổi
Những tia sáng của vầng dương khi bóng tối đến tìm?

Lời yêu thương rơi giữa tận cùng lặng im
Anh không nói như là không có gì để nói
Tình nhạt phai tình là hình sương bóng khói
Em luôn phải giữ gìn những cái quá mong manh!?

Anh rất gần mà dường như anh đang ở rất xa em
Em cảm thấy nhưng lại không muốn hiểu
Tình yêu muộn mằn, bao dung và vụng dại
Em phải làm gì để có thể có được anh?

Có những điều không thể cứ đợi mong
Có những ước mơ, ngoài anh không ai hiểu được.
Cứ cố nói những điều vô nghĩa nhất.
Em sợ mất mình khi đang để mất anh.

Lặng lẽ giấu mình vào trong lặng im
Đành tìm sự sẻ chia của mây bay, gió thổi
Tiếng thở dài của đêm cũng là lời an ủi
Hãy đừng buồn…

Ngày qua… rồi ngày cũng sẽ qua.

ngay-thang-troi

Chiều thứ bảy

Cám ơn một chiều thứ bảy
Đã đưa em đến với anh
Một chiều có hoa và gió
Đưa hương hòa trong men say.

Người ta có chiều thứ bảy
Để thương, để nhớ, để yêu
Anh có một chiều thứ bảy
Để có anh và có em.

Vẫn nhớ những chiều thứ bảy
“Cắt cơm” rồi lại “bơm xe”
Vất vả mà sao vui thế
Những chiều thứ bảy đi, về

Anh lại có chiều thứ bảy
Đằm trong sắc nắng sắc hoa
Một chiều bình yên, êm ả
Một chiều… một chiều cho ta.

chieu-thu-bay

Sâu Ciu Blog